Tp. HCM ngày 29 tháng 7 năm 2013
Hôm nay là ngày 29 vậy là còn 18 ngày nữa là anh có thể làm tất cả mọi điều anh muốn chắc anh cũng sẽ gọi ngay cho em, mấy ngày hôm nay em cứ nhìn lịch đếm thời gian, chắc anh cũng vậy lúc nào cũng mong thời gian trôi qua nhanh một tý mà có phải không? thời gian gần đây tâm trạng của em không tốt lắm, có lẽ bây giờ chuyện mà làm cho em buồn nhất là chuyện tình yêu của chúng ta, anh biết không bây giờ tâm trạng em vô cùng xáo trộn vì không biết chuyện tình yêu này sẽ đi về đâu.
Em suy nghĩ em không biết mình có thể tha thứ cho anh nữa không? hay trái tim của em cũng chẵng còn đủ bao dung để bỏ qua tất cả những chuyện đã qua, em thực sự muốn nói với anh em cảm thấy buồn về anh rất nhiều, em cảm thấy mình bị lừa dối quá nhiều, anh xem em như 1 đứa trẻ. Em muốn gặp anh, nhưng nghĩ lại những chuyện đó em cảm thấy giận anh, em muốn lẫn tránh anh không muốn nghe điện thoại của anh và càng không muốn nghe những lời anh giải thích từ anh nữa, nhưng thật sự em muốn nói" Em nhớ anh vô cùng anh có biết?". Mấy ngày trước mẹ có gọi cho em bảo sao dạo này lâu quá không thấy em gọi cho mẹ, nhưng có lẽ do công việc bận rộn và suy nghĩ quá nhiều về anh nên em không có nhớ gọi cho mẹ, em cũng bất hiếu thật, chắc hẳn anh có nhiều chuyện muốn nói, nhưng trải qua nhựng chuyện này em không còn muốn tin ai nữa.
Anh biết không? có những đêm em khóc em buồn vì nghĩ về anh, nhiều lúc em nghĩ không biết em còn đủ mạnh mẽ như trước kia để vượt qua rào cản của gia đình, có những chuyện em không nói với anh, cũng chẵng muốn tâm sự với ai, em cũng muốn mang những nổi niềm riêng đó mang ra biển thả trôi theo những ngọn sóng vô bờ, em viết lên đây những dòng tâm sự cũng chẵng biết khi nào anh mới đọc được nhưng em nhớ anh lắm, anh cố gắng mạnh mẽ lên dù không có em bên cạnh nhé.
Người Viết
Người anh đã từng yêu
Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013
Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013
Cuối con đường anh sẽ đến
Cuối con đường anh sẽ đến
Anh ơi một mối tình đầu trong sáng.
Tinh khôi như tà áo bay...
Anh còn nhớ lời hứa hẹn buổi chia xa
Em vẫn chờ cuối con đường anh sẽ đến?
Em vẫn chờ cuối con đường anh sẽ đến?
Xuân Đào
(Tôi làm thơ)
(Tôi làm thơ)
Một ngày nắng bình minh hé mở
Em chờ một người mở cửa trao tay
Mở mắt rồi càng bỡ ngỡ
Chẳng có ai mà sao em mãi chờ mong
Anh người em yêu đã đi về nơi xa xăm
Lời hẹn ước trăm năm chắc ai còn nhớ
Mãi cầm tay nhau đến đầu bạc răng long
Sóng chẳng có đâu mà cuộn bay lời ước hẹn
Có lẽ vì chia ly rồi không có buổi tao phùng
Trùng quang rồi cũng có ngày chia xa
Những lời ca say thì thầm anh đã hát
"Em có biết trái tim anh chỉ có mình em"
|
|
| Ảnh: Minh Trần. |
Anh là ai hay chỉ là một người xa lạ
Sao dễ dàng làm ướt lệ mi rơi
Em như con thuyền nhỏ chơi vơi
Giữa biển khơi nhờ sóng đánh trôi vào bờ
Em còn nhớ lá thư đầu anh đã viết
Lời yêu tha thiết còn đọng trên tờ giấy trắng
Đã vắng rồi một bóng hình xưa
Mình em lặng lẽ nhìn biển lặng im
Anh ơi một mối tình đầu trong sáng
Tinh khôi như tà áo bay
Anh còn nhớ lời hứa hẹn buổi chia xa
Em vẫn chờ cuối con đường anh sẽ đến?
Vài nét về blogger:
Đừng làm điều bạn không thích cho người khác - Xuân Đào.
Bài đã đăng: Mùa xuân không anh, The Voice không tôn trọng khán giả, Gửi anh, người em yêu, Tình yêu, Nếu một ngày biển không còn xanh, Cám ơn mẹ của con, Cầu hôn bằng một 'rừng' bong bóng, Xa rồi giấc mơ xưa
Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013
THƯ CHƯA GỬI CHO NGƯỜI TÔI YÊU 1
TPHCM, ngày 16 tháng 7 năm 2013
NL không biết bây giờ anh đang làm gì phải chăng anh cũng đang nghĩ về em rất nhiều, khi em biết lá thư này cho anh thật sự con người em tâm trạng vô cùng và cũng không thể phủ nhận rằng em đang nghĩ về anh, bây giờ em đang ngời viết thư cho anh, cũng chẵng biết khi nào anh mới đọc lá thư này em cảm thấy tình yêu của chúng ta nó cứ sao sao, em cũng chẵng định nghĩa được mà viết cho anh hiểu, hôm nay là đúng một tháng nửa anh sẽ được tự do, cái tự do mà chắc có lẽ đối với tất cả mọi người là bình thường nhưng với anh chắc nó có ý nghĩa vô cùng có đúng không?
Nếu có anh hỏi em " Em có yêu anh không" câu trả lời của em là? " Yes", nếu anh hỏi em " Em có hối hận khi yêu anh không ?" câu hỏi này em sẽ không bao giờ trả lời cho anh. Như anh thấy đó chúng ta quen nhau đã 10 năm, 10 năm qua nhìn lại em thấy........ngay cả bây giờ em cũng không đủ tự tin để nắm tay anh vượt qua thử thách này nữa, em thực sự muốn buông tay anh nhưng không hiểu sao anh trong tâm trí em chưa bao giờ em có thể xóa đi hình bóng ấy. Em và anh điều biết chúng ta quen nhau nhưng chưa bao giờ nhận được sự ủng hộ từ phía hai bên gia đình, không nhận được sự ủng hộ này chắc hẳn chúng ta điều biết tùy theo mỗi cách suy nghĩ của anh và em mà đúng không? Có một điều em muốn nói với anh, từ cái ngày mà em và gia đình anh xảy ra chuyện ấy, phải chăng tình cảm em và bé P đã trở lên căng thẳng rất nhiều, bé P lúc vào đây thi đại học cả hai chị em rất vui vẽ, em nghĩ bé P và em sẽ bỏ qua tất cả những chuyện không vui ấy và sẽ vui trở lại như ngày xưa ấy.
Thế mà khi về rồi bé P thiện cảm đối với em cũng không khá hơn mấy, em đã làm tất cả mọi thứ để bé P không buồn em không giận em, thế mà sinh nhật vừa qua em tặng cho P một cái ba lô, P nói em tặng món quà gì mà "lòe loẹt như con nít", nếu món quà ấy dù thích hay không P cũng khộng nói những lời như vậy em thật sự quá đau lòng, có lẽ gương vỡ cũng không thể lành, ly nước đổ rồi không sao lấy lại được, nếu người có lỗi mà biết nhận lỗi thì cũng nên bỏ qua mà đúng không anh? nhưng em dường như cảm thấy mệt mỏi vì phải suy nghĩ đủ thứ làm thế nào để xin lỗi người ta trong ba năm qua, cái giá em phải trả có lẽ cũng không đáng cái giá như thế. Còn anh, anh biết không những lần viết thư cho anh, em muốn viết những lời em muốn nói nhưng mỗi lần viết thư cho anh em phải suy nghĩ rất kỹ mới hạ bút mà viết cho anh được chứ không phải muốn viết cái gì thì viết cái đó như anh đâu, vì lá thư của em mà chạm đến tay của anh thì em biết trước đó có rất nhiều người đọc là thư này, nhưng em không thể gửi trực tiếp cho anh nên đành chấp nhận vậy.
Còn anh sau vụ bé O thực sự em rất buồn anh, tuy nói nói cười nhưng em không sao quên được chuyện đó, con sau vụ này, tại sao? tại sao anh giấu em? em nói cho O mà không nói cho em biết, anh xem em còn thua con ngốc, cái gì mà phải đi hợp tác lao động một thời gian mới về, tất cả là lời nói dối anh hãy để em yên tỉnh một mình, em không muốn nghe anh nói và giả thích bất cứ điều gì, em muốn khóc nhưng em sẽ không để anh thấy...xin anh đừng gọi em nhé !
NL không biết bây giờ anh đang làm gì phải chăng anh cũng đang nghĩ về em rất nhiều, khi em biết lá thư này cho anh thật sự con người em tâm trạng vô cùng và cũng không thể phủ nhận rằng em đang nghĩ về anh, bây giờ em đang ngời viết thư cho anh, cũng chẵng biết khi nào anh mới đọc lá thư này em cảm thấy tình yêu của chúng ta nó cứ sao sao, em cũng chẵng định nghĩa được mà viết cho anh hiểu, hôm nay là đúng một tháng nửa anh sẽ được tự do, cái tự do mà chắc có lẽ đối với tất cả mọi người là bình thường nhưng với anh chắc nó có ý nghĩa vô cùng có đúng không?
Nếu có anh hỏi em " Em có yêu anh không" câu trả lời của em là? " Yes", nếu anh hỏi em " Em có hối hận khi yêu anh không ?" câu hỏi này em sẽ không bao giờ trả lời cho anh. Như anh thấy đó chúng ta quen nhau đã 10 năm, 10 năm qua nhìn lại em thấy........ngay cả bây giờ em cũng không đủ tự tin để nắm tay anh vượt qua thử thách này nữa, em thực sự muốn buông tay anh nhưng không hiểu sao anh trong tâm trí em chưa bao giờ em có thể xóa đi hình bóng ấy. Em và anh điều biết chúng ta quen nhau nhưng chưa bao giờ nhận được sự ủng hộ từ phía hai bên gia đình, không nhận được sự ủng hộ này chắc hẳn chúng ta điều biết tùy theo mỗi cách suy nghĩ của anh và em mà đúng không? Có một điều em muốn nói với anh, từ cái ngày mà em và gia đình anh xảy ra chuyện ấy, phải chăng tình cảm em và bé P đã trở lên căng thẳng rất nhiều, bé P lúc vào đây thi đại học cả hai chị em rất vui vẽ, em nghĩ bé P và em sẽ bỏ qua tất cả những chuyện không vui ấy và sẽ vui trở lại như ngày xưa ấy.
Thế mà khi về rồi bé P thiện cảm đối với em cũng không khá hơn mấy, em đã làm tất cả mọi thứ để bé P không buồn em không giận em, thế mà sinh nhật vừa qua em tặng cho P một cái ba lô, P nói em tặng món quà gì mà "lòe loẹt như con nít", nếu món quà ấy dù thích hay không P cũng khộng nói những lời như vậy em thật sự quá đau lòng, có lẽ gương vỡ cũng không thể lành, ly nước đổ rồi không sao lấy lại được, nếu người có lỗi mà biết nhận lỗi thì cũng nên bỏ qua mà đúng không anh? nhưng em dường như cảm thấy mệt mỏi vì phải suy nghĩ đủ thứ làm thế nào để xin lỗi người ta trong ba năm qua, cái giá em phải trả có lẽ cũng không đáng cái giá như thế. Còn anh, anh biết không những lần viết thư cho anh, em muốn viết những lời em muốn nói nhưng mỗi lần viết thư cho anh em phải suy nghĩ rất kỹ mới hạ bút mà viết cho anh được chứ không phải muốn viết cái gì thì viết cái đó như anh đâu, vì lá thư của em mà chạm đến tay của anh thì em biết trước đó có rất nhiều người đọc là thư này, nhưng em không thể gửi trực tiếp cho anh nên đành chấp nhận vậy.
Còn anh sau vụ bé O thực sự em rất buồn anh, tuy nói nói cười nhưng em không sao quên được chuyện đó, con sau vụ này, tại sao? tại sao anh giấu em? em nói cho O mà không nói cho em biết, anh xem em còn thua con ngốc, cái gì mà phải đi hợp tác lao động một thời gian mới về, tất cả là lời nói dối anh hãy để em yên tỉnh một mình, em không muốn nghe anh nói và giả thích bất cứ điều gì, em muốn khóc nhưng em sẽ không để anh thấy...xin anh đừng gọi em nhé !
Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013
TÌNH TIỀN
Đan Trường cái tên không bao giờ xa lạ trong giới Showbiz Viet Nam dù sao này anh không còn hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật nữa thì khán giả cũng sẽ không bao giờ quên anh. Tuy nhiên thời gian gần đây anh có dính đến một Scandal không hề nhỏ tý nào, trong cuộc sống thực sự công bằng mà nói tất nhiên chúng ta cũng có những lúc khó khăn việc mượn tiền từ những người thân, mối quan hệ bạn bè, hay thậm chí là quan hệ tình cảm thì cũng chẵng có gì đáng nói ở đây
Quay lại vấn đề của anh Đan Trường, chúng ta một người ngoài cuộc chắc hẵn cũng không biết rõ các sự tình bên trong như thế nào, trước khi sự việc chưa đưa ra pháp luật thì cũng chưa biết ai đúng ai sai, nhưng đứng khía cạnh nào sau khi đọc qua các bài báo thiết nghĩ việc công khai như thế này thực sự không tốt cho lắm cả Đan Trường và chị Dung, một giải pháp tốt nhất là hai bên nên ngồi lại trao đổi thẳn thắng vấn đề nếu có mượn thì nên có vay có trả, nhưng phải dựa điều kiện kinh tế hiện tại mà trả như thế nào có thể trả một lần hoặc trả theo từng đợt bởi kinh tế khó khăn việc trả một lần e rằng cũng khó thực hiện, tuy nhiên cũng phải nên hiểu rằng trả như thế nào vừa có thể giúp chủ nợ vượt qua một phần khó khăn của hiện tại, giải pháp này đáng lẽ hai bên nên áp dụng vì với hai bên điều không có lợi, hình ảnh anh Đan Trường qua Scandal này chắc hẳn phần nào mất đi thần tượng của rất nhiều người, còn với chị Dung là người đã có gia đình nó ảnh hưởng phần nào không nhỏ đến gia đình của chị. Nếu đến bước đường cuối cùng thì việc đưa vấn đề ra pháp luật là cần thiết.
Nếu quay lại Đan Trường anh nói rằng "Tôi đang bị tống tiền
và khủng bố tinh thần. Quan trọng
hơn là âm mưu phá hoại hạnh phúc gia đình tôi". Nếu đây thực sự là những
gì anh nói thì theo tôi nghĩ cũng không hay cho lắm chính anh cũng thừa
nhận hai người đã từng tìm hiểu nhau, tức có yêu mới có tìm hiểu và anh
cũng thừa nhận chị Dung đã giúp đỡ và hỗ trợ cho Đan Trường rất nhiều
lần với số tiền khoảng
20.000 USD để quay MV. , đây cũng được xem là khoản nợ anh đã vay của
chị Dung, nếu anh là người khéo léo thì khi chấm dứt tình cảm thì những
vần đề này anh cũng nên giải quyết triệt để trước khi lập gia đình thì
chắc hẳn anh cũng không phải lo lắng về những "âm mưu phá hoại hạnh phúc
gia đình" và cũng sẽ không có những Scandal không đáng tiếc vầ hình ảnh
Đan Trường mà anh gây dựng hơn hai mươi năm qua.
Đối với chị Dung mà nói có lẽ có chút gì đó " Tức nước vỡ
bờ" thực sự mà nói chị cũng nên bình tỉnh sự việc rồi cũng có cách giải
quyết những những gì mà chị giúp đỡ Đan Trường chắc hẵn cũng dựa trên
tinh thần hoàn toàn tự nguyện, đây cũng là một bài học chị nên ghi nhận
và những ai được gọi là cuồng fans thần tượng có thể chị cũng sẽ không
mất một số tiền đáng tiếc như vậy.
Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013
NƯỚC PHÁP TÔI YÊU
NƯỚC PHÁP TÔI
YÊU
Để viết một bài
cảm nhận về nước Pháp với tôi có quá nhiều cảm xúc. Làm sao tôi có thể nói lên
hết tình cảm của mình trỏn vẹn trong 1000 từ. Mẹ tôi là tôi là một người
biết tiếng Pháp và mẹ rất thích nghe nhạc Pháp, vô số những bài hát đó mẹ
rất thích bài hát La Marseillaise bởi nó thể hiện sự hùng hồn như chính Quốc Ca
Việt Nam, tình yêu của tôi dành cho cho Pháp cũng chính bắt đầu từ những giai
điệu trong Quốc Ca của nước Pháp.
Allons
enfants de la Patrie,
Le
jour de gloire est arrivé!
Contre
nous de la tyrannie,
L'étendard
sanglant est levé,
…
Aux armes, citoyens,
Formez
vos bataillons......
Hãy
tiến lên, hỡi những người con của Tổ quốc
Ngày
vinh quang đã đến rồi,
Chúng
ta hãy chống lại sự áp bức ,
Ngọn
cờ nhuốm máu đã giương lên.
Hãy
cầm lấy vũ khí hỡi những công dân!
Hãy
tập hợplại thành đội ngũ!....
Tình yêu của tôi
bắt đầu từ bài Quốc Ca nước Pháp
Tôi một người
yêu thích môn ngữ văn, từ nhỏ ngoài sở thích đọc những tác phẩm của văn học
Việt Nam, tôi còn si mê tác phẩm văn học của Alexandre Dumas, Victor
Hugo, Guy de Maupassant...… đây là một trong số những nhà văn gắn liền tên tuổi
văn học Pháp từ đó tôi cũng bắt đầu tìm hiểu về con người, đất nước. văn hóa
Pháp, Marianne là một trong những biểu tượng của Cộng hòa Pháp, lịch sữ nước
Pháp cũng gắn liền với những cuộc chiến oanh liệt cũng như lịch sử Việt Nam,
bởi người dân nơi đây cũng khát khao hòa bình, bức ảnh La Liberté quidant le
peuple (Nữ thần Tự do dẫn dắt nhân dân) , trong bức ảnh thật ấn tượng, một
vương cao quốc kỳ Pháp thể hiện Liberté - Égalité – Fraternité (Tự Do -
Bình Ðẳng - Bác Ái) một hình ảnh là biểu tượng nước Pháp cách mạng 1830.
Niềm tin về một
tương lai xa xôi sau khi rời khỏi giảng đường đại học tôi sẽ đặt chân đến nước
Pháp, một đất nước đã gắn liền với tôi từ ngày thơ ấu và cho đến tận bây giờ
niềm tin ấy chưa bao giờ dập tắt mà thay vào đó là một ngọn lửa cháy bỏng hơn,
một sự ngưỡng mộ đến nước Pháp và như một lời cám ơn tôi muốn gửi đến mẹ, mẹ
một miền ký ức về Pháp tuyệt dịu trong tôi, mẹ có rất nhiều người bạn hiện đang
sống và làm việc tại Pháp, tôi có dịp trò chuyện cùng một người Bác, Bác ấy kể
cho tôi nghe về con người Pháp sự thân thiện qua cách chào hỏi qua từng cái bắt
tay, hay là cái áp má, cái nụ hôn nhẹ nhàng, có lẽ hẳn ắt một người con gái như
tôi lần đầu sẽ rất xao xuyến và bất ngờ khi gặp những người miền đất hứa này.
Tôi thích cái cảm giác được ngắm tuyết rơi dưới khung trời Paris và được khoác
lên người những bộ trang phục xa xưa như những chuyện cổ tích mà tôi đã từng
đọc hay chỉ đơn giản là được mặc chiếc áo dài đứng dưới ngọn tháp Eiffel và
chắc tôi sẽ choáng ngợp bởi vẽ đẹp của lâu đài cổ kín lâu đài Versailles tôi
muốn chạm tay vào Tượng vua Louis Mặt Trời ở trước lâu đài Versailles, tôi một
chút mơ mộng về một “hoàng tử” cùng thưởng thức ly rượu champagne.
Tôi
muốn mang tà áo dài đến với nước Pháp
Không ai có thể
lựa chọn nơi mình sinh ra, tôi cảm thấy tự hào mình là người công dân Việt
Nam,và tôi muốn mang một tình yêu Việt đến với nước Pháp, tất cả mọi người đều
có quyền mơ ước và hi vọng và với tôi đó cũng không là một ngoại lệ, tôi muốn
đến nước Pháp không phải vì hoàn toàn những cảnh đẹp lãng mạng của Paris, hay
ngọn tháp Eiffel hùng vĩ, hay những lâu đài cổ kín có kiến trúc lâu đời
mà hơn thế tôi muốn mang những văn hóa của Việt Nam giới thiệu giao lưu đến
nước Pháp và có một bức ảnh lưu niệm trên miền đất Pháp sau khi trở về Việt Nam
, đề thỏa niềm mơ ước và trải lòng tôi với đất nước gắn liền với tuổi thơ của
tôi không chỉ đơn giản trong 1000 từ, tôi biết nước Pháp luôn chờ đón tôi như
một tình yêu như một lời hẹn ước.
Paris
ơi hãy chờ ta nhé
Xé
khung trời ta mang một ước mơ
Đừng
ngưng nhé những hạt tuyết rơi
Hãy
chờ tôi nắm lấy cho vơi sự nhớ thương.
PARIS
Khi
tôi viết cảm nhận về đất nước Pháp, một đất nước niềm mơ ước hi vọng một lần
được đến đây với mình chắc mãi là giấc mơ, bằng tất cả những gì mình tìm
hiểu về nước Pháp qua những trang sách qua sách báo của nhiều tác giả, hay
chỉ đơn giản là du lịch nước Pháp qua màn ảnh ti vi trắng đen ngày xưa ấy và
qua những lời kể của các hội du học sinh Pháp mà tôi đã có dịp tham gia, tôi
bắt đầu tìm hiểu về nước Pháp khi tôi tìm hiểu tài liệu về Bác và tôi biết ngày 05/6/1911 Bác ra đi tìm đường cứu nước
trên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville, tôi
bắt đầu tìm hiểu nguồn gốc của tiếng Việt, thì ra " chữ Quốc ngữ" của
người Việt ngày nay là do Alexandre de Rhodes đã một phần công rất lớn xây dựng
nên ngôn ngữ tiếng Việt, tôi nghĩ có lẽ giữa một đất nước Châu Á và Châu Âu có
sự trùng hợp về ngôn ngữ thì có lẽ đâu đó cũng có sự tương đồng về văn hóa, tôi
bắt đầu tìm hiểu nước Pháp không phải bắt đầu từ biểu tượng Paris tráng lệ hay
ngọn tháp Eiffe, đơn giản là bắt đầu từ lá cờ tam sắc của đất nước này là xanh
trắng đỏ tượng trưng cho Liberté - Égalité - Fraternité có thể dịch ra là Tự
Do, Bình Đẳng, Bác Ái, cũng giống cờ đỏ sao vàng Việt Nam thể hiện cho sự khát
khao Độc Lập - Tự do - Hạnh phúc, nước Pháp càng làm cho tôi có sự hiếu kỳ và
tìm hiểu về văn hóa đất nước con người Pháp.
Sự
Bình Đẳng người Pháp là chưa từng có sự phân biệt giữa người nước Pháp và người
nước ngoài và sự phân biệt chủng tộc tất cả mọi người khi đặt chân đến nước
Pháp đều như nhau, không phân biệt màu da hay màu tóc.
Người
Pháp cởi mở rất dễ gần , sự gần gũi của con người Pháp, bạn sẽ không khó
khăn tìm đường về nếu như bị lạc ở đất nước này, bởi bạn sẽ luôn nhận
được sự giúp đở hầu như của tất cả mọi người, bạn sẽ thấy sự thân thiện ấy khi
họ chào thường bắt tay, hôn má thể hiện sự nồng nàn,con trai Pháp cũng không
kém sự lãng mạn, người Pháp cũng có
những phong tục tập quán rất hay đặc biệt họ luôn tôn trọng việc đi đúng giờ
không những trong công việc mà những bửa tiệc cũng như thế, bạn không được nhai
có tiếng trong bửa ăn bởi với họ đó là đều kiêng kỵ văn hóa sếp hàng không có gì là xa lạ khi bạn
đến với nước Pháp và đặc biệt nếu bạn
muốn hút thuốc phải xin phép người bên cạnh, bởi họ luôn thể hiện sự tôn trọng
lẫn nhau.
Đất nước Pháp gắn liền các lâu đài
cổ kín có kiến trúc xây dựng rất lâu đời, đặc biệt nếu bạn đi đến bảo tàng vào
ngày chủ nhật bạn sẽ được miễn phí vé hoàn toàn, đến Paris bạn đừng bao giờ bỏ
tháp Eiffel nó được xem như nóc nhà của những người dân nơi đây bởi đó là biễu
tượng nước Pháp kinh đô ánh sáng, Nếu bạn muốn hòa mình chung với mọi người
chẵng có gì khó khăn nếu bạn đến nước Pháp hãy hòa mình vào lễ hội Chanh với
những kiến trúc nổi tiếng trên thế giới kết bằng những trái chanh, thu hút hàng
ngàn khách du lịch trong và ngoài nước chắc
hẵn bạn sẽ choáng ngợp trước lễ hội hoành tráng này và còn rất nhiều danh lam
thắng cảnh khác như quảng trường Concorde, bảo tàng Madelein, lâu đài
Versailles…, hãy nhanh chân lên nước Pháp bởi họ luôn chào đón bạn.
Ngày nay xã hội pháp triển chúng ta khép
lại trang sử vàng để bắt tay với nước Pháp cùng xây dựng cùng phát triển, ngày
càng có nhiều du học sinh sang Pháp học tập và ngày càng có nhiều nhà doanh
nhân Pháp sang đâu tư tại Việt Nam,chứng tỏ mối quan hệ hữu nghị luôn bền vững
và tốt đẹp giữa hai nước, hiện nay Việt
Nam vẫn còn lưu giữ rất nhiều công trình kiến trúc Pháp như nhà hát lớn TPHCM,
trường Lê Quý Đôn trên đường Nguyễn Thị Minh Khai Tp. HCM, Thảo Cầm Viên TPHCM, và những con đường mang
tên người Pháp như con đường Pasteur trong trung tâm Quận 1 TPHCM.
Chỉ mất 12 tiếng là có thể đặt chân đến
nước Pháp thế nhưng sao đối với tôi đó là khoảng cách quá xa, và tôi biết mình
phải cố gắng phấn đấu để kéo gần khoảng cách ấy, đất nước tôi đã từng mơ mình
có thể đặt chân đến đất nước này dù chỉ một lần trong đời, tôi biết có hi vọng
có nghị lực vươn lên và chỉ cần tự do về mặt tinh thần thì ước mơ hi vọng sẽ thành hiện thực, tôi xem
như đó là quê hương thứ hai của mình, dù quê hương ấy tôi chưa bao giờ sinh ra
và lớn lên, chưa một lần chạm đến hạt cát của miền đất quê tôi, hay chưa một
lần thưởng thức cái gió cái lạnh giá tuyệt vời của tuyết rơi, tôi tin một ngày bình
minh không xa ấy khi tôi mở mắt ra chân
tôi sẽ đặt chân đến một đất nước với lá cờ tam sắc Tự Do, Bình Đẳng, Bác Ái,
như chính con người của họ nơi đây, và khi tôi nhắm mắt lại những hình ảnh ấy
không bao giờ mất đi bởi nước Pháp mãi mãi trong trái tim tôi, tôi yêu Việt Nam
và tôi yêu nước Pháp.
SUNTEX VIET NAM
SUNTEX
|
PC-310
|
SUNTEX
|
103720 PH ELECTRODE
|
SUNTEX
|
8-09-5 + 7202-PP-100A
|
SUNTEX
|
RG-58 CABLE, 10M
|
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)