Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

CÁM ƠN MẸ CỦA CON



CÁM ƠN MẸ CỦA CON

Hình ảnh

 
 
 
 
 
 
Mẹ là mặt trời sớm mai thức dậy
Cho con bước vào đời với ánh sáng dịu êm
Ánh bình minh vừa treo trên ngọn đồi
Mẹ là lối nhỏ cho từng bước chân son
 
Thời gian ơi cho ta nắm lấy một ít
Để ngừng trôi những khoảnh khắc này đây
Mẹ ơi con sẽ không bao giờ chờ ngày ấy
Mất mẹ rồi mới biết yêu thương
 
Hình ảnh


 
 
 
 
 
 
Mẹ ơi có phải tóc mẹ bạc phơ
Để dành trọn màu xanh cho tóc con
Mẹ ơi có phải tay mẹ chai sạn
Để bàn tay con chưa một lần mệt mỏi

Mỗi ngày trôi có bao giờ quay lại
Con mãi rong chơi quên mất cả thời gian
Quay lại rồi mới biết mẹ nhìn con
Ánh mắt mờ vẫn dõi theo bước chân non.

Mẹ ơi con sẽ trở về đây
Sa vào lòng mẹ những ngày ấu thơ
Mẹ ơi con muốn quay lại ngày xưa ấy
Thuở đầu ba vá hay giận mẹ vu vơ

Con vẫn nhớ những đêm lạnh giá
Mẹ thức năm canh dài vá áo cho con
Suốt cả cuộc đời mẹ đã vất vã vì con
Cất lời ru cho con giấc ngủ bình yên

Mẹ ơi có phải con đã từng làm mẹ khóc
Vừa chào đời con đã làm mẹ lệ nhòa
Mẹ ơi con là đứa bất hiếu nhi
Hãy đánh con khi con mang lầm lỗi

Để con không lạc mẹ mà mất hết thương yêu
Cuộc đời ơi có gì đẹp hơn thế
Tình thiêng liêng đến giữa cuộc đời
Được gọi hai tiếng "mẹ ơi" vang tận trời xa
Tác giả : NGUYỄN THỊ XUÂN ĐÀO

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét