Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Tình yêu



Tình yêu

Ai cũng biết nắng xuân bao giờ cũng đẹp

 Nhưng có ai biết nắng dễ làm ta say.

Nước biển chỉ có màu xanh duy nhất
Nhưng còn vị mặn mấy ai nếm được đâu.
Xuân Đào
(Tôi làm thơ)
Khi yêu nhau cái gì cũng đẹp
Chia tay nhau mới biết ta sai
Khi yêu nhau chỉ thấy toàn màu xanh
Chia tay nhau mới thấy mặn đắng đó thôi.
Có bao giờ trong phút giây lặng lẽ
Anh quay lại để nhìn thấy em
Có bao giờ trong ánh sương mờ
Anh chờ em trong cơn mơ buổi sáng?
Em gói yêu thương vào gió mây
Thả trôi đi cho vơi màu nỗi nhớ
Để thổi vào hồn của kẻ tương tư
Thức tỉnh rồi mới biết lệ châu rơi.
(theo ngoisao.net)

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Như một lời ước hẹn ( trích Quà Tặng Cuộc Sống)





Như một lời ước hẹn ( trích Quà Tặng Cuộc Sống)


Đây là câu chuyện có thật:
“Nước Mỹ. Năm 1971. Tại một tỉnh vùng núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh có một chàng trai bị kết án tù. Cảnh sát đã chứng minh được rằng anh ta phạm tội và ba năm là khoảng thời gian vừa đủ để sửa chữa lại lỗi lầm. Nhưng Mary, người vợ chưa cưới của chàng trai lại không tin điều đó. Ngày mở phiên toà, mặc cho chàng trai không ngừng quay lại phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt.
Trước khi lên chiếc xe dành cho tù nhân, chàng trai nhờ chuyển cho Mary một lá thư rồi đi ngay. Anh không kịp nhìn thấy cô đang đứng khuất sau, vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy với những dòng ngắn ngủi:
"Anh biết anh không xứng đáng với tình yêu của em. Anh cũng không còn hi vọng em còn yêu anh sau những chuyện này. Nhưng nếu em tha thứ cho anh, hãy buộc một dải ruy băng màu vàng lên cây sồi già duy nhất ở quảng trường thị trấn vào ngày anh trở về. Và nếu không nhìn thấy dải ruy băng, anh sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờ quấy rầy em nữa".
Hình ảnh nội tuyến 1
Trong suốt ba năm ngồi tù, dù cho chàng trai mong mỏi Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin. Năm đầu tiên, anh tự nhủ có lẽ cô chưa quen được với ý nghĩ chồng sắp cưới của mình là một kẻ phạm tội. Năm thứ hai, chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và chỉ nghe phong phanh là cô đã đi xa, xa lắm và chẳng biết bao giờ mới quay trở lại. Đến những ngày tháng cuối cùng trong tù, anh đã không còn nghĩ đến dải ruy băng màu vàng nữa, nhớ về người con gái anh yêu lại càng không. Đến ngày ra tù, anh quyết định sẽ lên xe bus đi thẳng ra thành phố chứ không qua quảng trường thị trấn như đã hẹn.
Một chuyến... hai chuyến xe đã dừng lại rồi chạy tiếp mà chàng trai vẫn không bước lên. Mãi tới khi chuyến cuối cùng chạy qua, anh mới lầm lủi đi bộ tới quảng trường. Lý trí bảo anh đi theo hướng ngược lại nhưng tình yêu vẫn bắt anh bước về phía trước.
"...Em yêu ơi, hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất
Cây sồi đã ở đó lâu rồi. Còn em có yêu anh nữa không?
Nếu không có dải ruy băng ấy, anh sẽ tiếp tục đi và sẽ cố quên những gì chúng ta đã có vì anh là người có lỗi
Em yêu ơi, anh sẽ đi nếu không nhìn thấy dải ruy băng vàng.
Bác tài ơi, làm ơn nhìn hộ tôi
Vì tôi không có can đảm nhìn cây sồi già duy nhất ấy
Tôi là một kẻ tội nhân, và chỉ có tình yêu của cô ấy mới đem đến tha thứ
Và cô ấy sẽ tha thứ nếu cô ấy buộc lên cây sồi già một dải ruy băng...”
Và, chiều hôm đó, hàng trăm người dân có mặt tại quảng trường đã ngạc nhiên khi thấy một chàng trai bật khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng...”
Hình ảnh nội tuyến 2
Cảm nhận được tình cảm của 2 nhân vật chính trong câu chuyện trên, Tony Orlando và ban nhạc Dawn đã sáng tác ra bài hát: "Tie a Yellow Ribbon Round the Old Oak Tree" và nó đã trở bài hát rất nổi tiếng.
Vài nét về Bloger: " Hãy đứng lên bằng chính đôi chân của bạn "
Các bài đã đăng: Cầu hôn bằng một rằng bong bóng, The Voice không tôn trọng khán giả, Mùa xuân không anh, 

Thư gởi mẹ






Thư gởi mẹ

Mẹ kính yêu
Khi con viết lá thư này con rất nhớ mẹ, không biết bây giờ mẹ đang làm gì?, chắc là mẹ đang bận rộn với những món hàng bán cho  mọi người những phiên hợp chợ buổi sáng, kể từ ngày ba bỏ 5 mẹ con mình ra đi, tất cả mọi việc mẹ cùng anh hai đều phải quáng xuyến tất cả mọi thứ trong gia đình,chúng con cũng rất vui vì không còn chứng kiến cảnh ba đánh mẹ và những bửa cơm gia đình với không khí thật nặng nề, tuy rất vất vã nhưng căn nhà bé nhỏ của chúng ta chưa bao giờ vắng đi tiếng cười dù chỉ ăn cơm với canh " đại dương" và rau luộc chấm nước mắm. Có những lúc con thấy mẹ vất vã con muốn nghĩ học phụ giúp gia đình nhưng những quyến tâm và ý chí của mẹ không cho con được có tư tưởng đó, có một lần vô tình con tìm được một bức ảnh của mẹ lúc còn con gái, con cũng không thể nhận ra được đó chính là mẹ nếu khi đọc được những dòng chữ với bút tích của mẹ những dòng chữ sau bức ảnh đó, con chạy lên phía trước để nhìn mẹ thật kỹ con chợt nhận thì ra mẹ đã già đi rất nhiều so với bức ảnh đó, mặt của mẹ có rất nhiều nếp nhăn, tay của mẹ thì những chai sạn nhưng có một điều không bao giờ thay đổi theo thời gian là nụ cười của mẹ, vẫn nụ cười ấy, dù cho mẹ có làm mệt đến đâu, có nhiều chuyện buồn đến đâu mẹ vẫn không một lời than phiền vì không muốn chúng con biết chuyện và buồn mà bỏ bê chuyện học hành. Ba ra đi để lại một khoản nợ khá lớn mẹ phải gánh hết tất cả, con nhớ có lần vì phải trả tiền cho người ta mà mẹ không có tiền mua hàng bán, mẹ nói với con " Mẹ tháo hoa tai của con bán nha, khi nào có tiền mẽ sẽ mua cho con đôi hoa tai đẹp hơn" lúc ấy con thấy mẹ khóc, mẹ cố quay lưng đi không cho con thấy những giọt nước mắt ấy, thế nhưng số nợ quá lớn với buôn bán nhỏ mẹ không thể nào trả hết số tiền ấy, thế là mẹ phải đắng lòng viết lên vách nhà mình hai chữ " bán nhà" , nhìn thấy vậy chị ba đã trốn học và chị muốn đi lấy chồng nước ngoài để thoát đi cái cảnh.... Có lẽ chị cũng không muốn nhìn thấy cái cảnh suốt ngày chủ nợ đến tìm mẹ, có hôm mẹ phải trốn ở phía sau chuồng heo nhà mình để lẫn trốn các chủ nợ, có lẽ chị không chấp nhận được một con bé miệng còn hôi sữa  gần nhà qua lấy tiền mà  nhìn thẳng vào mặt và gọi tên của mẹ " Bà Sáu tại sao bà không trả tiền cho mẹ tôi, hẹn lần hẹn lượt hoài vậy khi nào mới trả đây?". Con nhớ lúc chị bỏ đi lên Sài Gòn và cái từ dân gian trong cái giới môi giới hôn nhân cho người nước ngoài ta người ta hay nói là " làm bảy" con cũng không hiểu tại sao người ta lại gọi như vậy, cuối cùng cũng có một người chọn  chị và chị nói với con " chị đi để trả nợ cho mẹ, qua bên đó chị sẽ kiếm thật nhiều tiền, ở nhà Út phải ngoan và nghe lời mẹ nha", cái tuổi 18 đẹp nhất của đời con gái vậy mà chị phải từ bỏ tất cả hoài bão và từ bỏ cả mối tình đầu để sang làm dâu một nơi xứ lạ, ngày tiễn chị sân bay mẹ và chị dường như đã khóc hết nước mắt, ông trời cũng không phụ lòng người có lẽ chị mai mắn hơn ai hết người chồng rất thương yêu chị và cho chị đi làm để có tiền gửi về cho mẹ trang trải hết số nợ còn lại., việc buôn bán của mẹ cũng đắt khách hơn lúc trước, tuy nhiên do chi phí  anh và chị đi học thành phố quá cao nên mỗi lần để có tiền đóng học phí cho anh chị mẹ cũng chạy đi vay tiền của bà con gần nhà để có thể đủ số tiền đóng học phí đó, ngày rồi qua ngày anh chị cũng đã tốt nghiệp đại học đúng như mong ước của mẹ, niềm vui chưa trọn vẹn thì anh hai lại ra đi với căn bệnh sốt xuất huyết nảo  để lại một đứa con thơ và người vợ hiền gia đình mình lại một lần nữa phải chịu cảnh chia ly, con nhớ lúc đó mẹ như một người hóa điên vì mất con, chị ba đáp chuyến máy bay sớm nhất về Việt Nam để nhìn mặt anh lần cuối cũng không kịp khi xe vừa đến nhà chị ba như ngất lịm, chị dâu sống chung với mẹ sau hai năm rồi cũng sang ngang đi lấy chồng, cháu thì được chúng con xin chị dâu đem lên thành phố để sống và học tập cũng như hoàn thành ước nguyện của anh hai trước khi mất

     Vậy là căn nhà bé nhỏ đó chỉ còn lại mình mẹ, tuy anh mất đã 5 năm thời gian này cũng làm xoa dịu bớt nổi đau của mẹ, nhưng mẹ ơi con muốn nói với mẹ một điều bây giờ gia đình chúng ta không như trước kia nữa mẹ không cần phải sớm nắng chiều mưa nữa,đồng tiền ngày ấy chúng ta rất rất cần có nó, nhưng bây giờ chúng ta chỉ cần có nó thôi. Sau bao nhiêu ngày bận rộn với công việc và cuộc sống nhộp nhịp mãnh đất Sài Gòn này khi chúng con về nhà chỉ muốn được về quê muốn chạy ôm lấy mẹ khi vừa đặt chân đến nhà vì con biết trong mắt mẹ chúng con chưa bao giờ lớn cả,mẹ ơi thật sự chúng con rất muốn mẹ ăn cơm cùng chúng con ăn một bửa cơm thịnh soạn, muốn được an những món ăn do chính tay mẹ con mình vào bếp nấu cùng nhau và chúng con cần lắm những buổi tối mẹ con mình nằm gần nhau trò chuyện cùng mẹ, được nghe mẹ kể chuyện " ngày xửa, ngày xưa" như trước kia, con chỉ ước gì mẹ dành cho chúng con 1ngày mẹ con mình đi du lịch cùng nhau, những nơi mà mẹ chưa một lần đặt chân đến, chúng con muốn mẹ luôn luôn có sức khỏe để mẹ sống con biết mỗi màu xuân sang mẹ lại già thêm một tuổi và mỗi màu xuân sang ngày con xa mẹ con gần, nhưng con vẫn tin mẹ đang còn trẻ, mỗi mùa xuân mẹ thêm tuổi mới và chúng con mừng tuổi mẹ.
           Con không biết đến khi đến khi nào mẹ mới đọc lá thư của con nhưng nếu mẹ đọc được lá thư này mà mẹ khóc xin mẹ hãy khóc trong hạnh phúc vì chúng con đã thành đạt,  đây là những đều con muốn nói với mẹ, mẹ ơi chúng con yêu mẹ nhất trên đời vì con biết" Con dù lớn vẫn là con của mẹ. Đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con". Chúc mẹ ngủ ngon.
                                                                                                     Kính thư mẹ
                                                                                                                                                          Con gái Út của mẹ

Mùa xuân không anh



Mùa xuân không anh

Năm mới chúc anh thêm một tuổi, thêm mạnh mẽ và vững bước trên con đường.

Xuân Đào
Lại một mùa xuân nữa không có anh bên cạnh, tuy cái lạnh của Sài Gòn không bằng một góc của cái lạnh của Nghệ An nhưng có một cái lạnh khác dù cho em có khoác 1000 chiếc áo vẫn không đủ ấm, đó chính là cái lạnh bên trong của tâm hồn. Đã hai mùa xuân ta xa nhau mà em cứ ngỡ như "ngũ xuân chưa một lần tao phùng". Em không biết mình có cần đủ kiên nhẫn để chờ anh không, em cũng không hiểu tại sao tình yêu chúng ta quá nhiều thử thách hay chính anh một lần nữa tạo ra khoảng cách?
Anh ra đi và nhắn với em: "Ngày về, anh sẽ nói cho em nghe tất cả để em không phải hiểu sai về anh cũng như không để nỗi ưu tư đè nặng cõi lòng anh như lúc này". Dường như anh đang giấu em quá nhiều chuyện, chưa một lần anh quan tâm đến suy nghĩ của em. Anh có biết khi anh đi, em rất nhớ anh, em đã khóc rất nhiều. Thế nhưng em phải giấu nỗi buồn này trong lòng để mỗi sáng gặp mọi người, em phải nở một nụ cười, có ai biết được đằng sau nụ cười của em là cả một con người đầy tâm trạng. Mỗi buổi tối về, em nhìn ra ô cửa sổ, nhìn về tòa nhà cao nhất của Sài Gòn, nơi mà chúng ta từng qua, có những kỷ niệm, những lá thư anh viết cho em, cứ mỗi lần ở nhà một mình em mới có thể lấy ra đọc. Những nội dung trong thư, em không cần đọc nữa vì nó luôn trong tâm trí em.
Có một điều, em luôn làm là nhìn ảnh của chúng ta trước khi ngủ, em sợ một ngày em sẽ quên đi ánh mắt của, bàn tay ấy và em cũng sợ một ngày, em sẽ không còn nhớ đến anh. Nhưng em biết đó là những điều em không bao giờ làm được suốt cả cuộc đời này. Em có thể xóa đi hình ảnh của anh bất cứ đâu nhưng trong trái tim em sẽ không bao giờ làm được điều đó. Trong mắt anh chắc hẳn em là ngưới rất hậu đậu và ngốc nghếch, ngọai trừ chuyện học hành ra, chỉ còn vài tháng nữa là em sẽ gặp anh nhưng sao em không đủ tự tin đứng trước mặt anh, phải chăng em không muốn gặp anh? Hay trong thời gian vừa qua, em đã quen cuộc sống khi không có anh bên cạnh? Bây giờ quả thật rất nhiều câu hỏi trong đầu em nhưng câu hỏi đầu tiên khi gặp anh là: "Anh có khỏe không?".
Đây là mùa xuân thứ hai anh không về, những ngày tháng qua thật sự em cũng rất nhớ anh. Anh an tâm, em sẽ thực hiện đúng lời hứa của mình. Em sẽ dành cho anh một ngày mình gặp nhau, em sẽ nghe anh nói tất cả dù tình yêu chúng ta có đi đến cùng một chân trời hay không thì em vẫn cám ơn anh đã dành tình yêu cho em trong suốt thời gian qua. Cám ơn anh những nụ cười vui vẻ và những giọt nước mắt của một mối tình đầu. Năm mới chúc anh thêm một tuổi, thêm mạnh mẽ và vững bước trên con đường còn lại cũng như anh đã nói: "Không gì là không thể, trừ khi mình chưa bắt đầu".
Theo ngoisao.net

Anh muốn đêm cuối là đêm tân hôn





Anh muốn đêm cuối là đêm tân hôn

Anh muốn ôm em một lần, trao cho em nụ hôn cuối cùng, và anh chỉ muốn một lần được gối tay cho em nằm vì ngày mai, anh mất em mãi mãi.


Chiếc áo dài mà em cùng anh đi may để chuẩn bị cho lễ cưới của chúng ta, em cũng chưa kịp mặc nó. Bây giờ em đã được về nhà của mình rồi, anh xin phép mọi người một lần được mặc cho em chiếc áo dài này, và anh muốn trao cho em chiếc nhẫn cưới mà vợ chồng mình chưa kịp trao nhau. Đêm nay là đêm cuối cùng em ở bên cạnh anh, anh xem như đó là đêm tân hôn của mình. Anh biết em cũng đang bên cạnh anh, và anh cũng biết mọi thứ bây giờ anh làm cũng quá muộn cho cuộc tình chúng ta, nhưng anh vẫn muốn làm điều này cho em, xem như là món quà cuối cùng anh có thể tặng cho em. Cho phép anh được gọi em hai chữ "Bà xã".Chúng ta khác hẳn với các cặp đôi tân hôn khác vì anh chưa bao giờ được nắm tay em vào nhà thờ, chưa có một lễ cưới chính thức để giới thiệu với mọi người, em là vợ của anh. Hôm nay, tất cả mọi thứ với anh điều vô nghĩa, anh xin mọi người cho em ở lại bên cạnh anh một ngày thôi và ngày mai, em sẽ đi đến một nơi khác, một nơi hoàn toàn xa lạ với em và không có anh bên cạnh.
Bà xã thấy không? Xung quanh em bây giờ tràn ngập nến và hoa hồng, tất cả món quà của anh dành cho em trong 6 năm vừa qua cũng có ở đây. Anh biết em rất thích gấu bông và chụp ảnh, nên đêm tân hôn này anh cũng đã lấy hết hình ảnh của chúng ta trong sáu năm vừa qua, và những thú bông em đã trúng thưởng khi chúng ta vào siêu thị chơi trò gắp thú. Anh cũng biết em rất sợ lạnh nên anh đã lấy chiếc áo mà anh hay khoác cho em trong những lúc trời Sài Gòn se lạnh. Chắc bây giờ em đang khóc nhiều lắm vì chỉ có thể nhìn anh mà không nói được gì cả, đúng không? Em đừng khóc nhé! Vì anh sẽ đau khổ lắm khi không thể lau nước mắt cho em được, lúc ấy anh lại cảm thấy có lỗi với em hơn nữa.
Ảnh minh họa: Salon.
Ảnh minh họa: Salon.
Anh cảm ơn em đã đi qua cuộc đời anh, dù chỉ có sáu năm thôi nhưng anh nghĩ thời gian tạo hóa đã mang em đến cho anh là những ngày tháng hạnh phúc tuyệt vời nhất mà anh từng có. Anh vẫn rất thích mỗi buổi sáng thức dậy đều thấy em, nhưng bây giờ anh lại ước gì đừng có bình minh, vì khi ánh mặt trời lên em sẽ mãi mãi rời xa anh thật sự. Tất cả mọi thứ đều có thể thay đổi, phai nhạt theo thời gian, nhưng anh nghĩ hình bóng của em, nụ cười em, tiếng nói của em sẽ không bao giờ có một ai thay thế vị trí của em trong trái tim anh được.
Anh nhớ lần cuối cùng mình đi chơi, em nói với anh: "Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng phải sống thật tốt, sống tốt khi không có em bên cạnh. Còn em, cũng sẽ sống tốt khi không có anh kề bên". Bây giờ thì anh đã hiểu tại sao em lại nói với anh như vậy, anh không bao giờ trách em tại sao lại ra đi để anh lại một mình. Hôm nay là đêm tân hôn, anh sẽ hát cho em nghe ca khúc "Ngôi nhà hạnh phúc" mà em rất thích nghe. Em vẫn hay nói, em sẽ chờ anh ở cuối con đường như bài hát này, nên anh biết bây giờ em đi đến cuối con đường ấy để chờ anh thôi, có phải không bà xã của anh? Anh cũng hứa với em, anh sẽ cố gắng sống thật tốt, nhất định mình cũng sẽ gặp nhau ở cuối con đường ấy.
Bây giờ anh cảm thấy thời gian trôi qua rất chậm, có lẽ đây là món quà mà Chúa tặng cho anh, để đêm tân hôn chúng ta trôi qua chậm hơn. Anh đang xem lại một video clip sinh nhật lần cuối cùng tổ chức cho em, anh biết hôm đó em rất buồn nhưng vẫn cố gắng vui vẻ với tất cả bạn bè. Lúc nào cũng vậy, em luôn sợ anh nhìn thấy khuôn mặt xấu của em lúc khóc, nhưng em có biết ngay cả lúc khóc, em cũng đẹp lắm, trong mắt anh em luôn là người đẹp nhất.
Em có nghe không tiếng mưa rơi dường như ngày càng nặng hạt hơn, dường như cũng như đang thương tiếc cho mối tình này. Anh cũng không biết mưa ướt áo anh hay nước mắt của anh đã làm ướt đi chiếc áo của em tặng anh. Đây là món quà em dành cho anh nhân ngày đầu tiên anh đi làm, anh cảm thấy trân trọng tất cả những gì em đã tặng cho anh.
Ngày mai là em phải đi xa anh rồi, hãy nhớ mãi đêm tân hôn của chúng ta ngày hôm nay nhé! Anh biết những thứ trong căn phòng này đều thuộc về em và ngày mai chúng sẽ theo em đi về một nơi khác, nhưng anh chỉ xin em cho anh giữ lại cuộn băng video này và chiếc móc khóa em tặng anh ngày tốt nghiệp.
Anh muốn ôm em một lần, trao cho em nụ hôn cuối cùng, và anh chỉ muốn một lần được gối tay cho em nằm. Vì ngày mai tất cả những điều này, sau đêm tân hôn này, anh không thể làm như bao cặp vợ chồng mới cưới khác. Còn bây giờ thì anh vẫn muốn nói một câu: "Chúc bà xã ngủ ngon, anh yêu em", em sẽ không bao giờ lạnh cả vì anh mãi mãi bên em.
Theo ngoisao.net
Nguyễn Phát Đạt(Quận Bình Thạnh, TP HCM)

Hãy cho anh làm chồng em, dù chỉ một ngày



Hãy cho anh làm chồng em, dù chỉ một ngày

Anh cần em như những điều đơn giản nhất cần có nhau và anh thấy cuộc sống thật vô nghĩa nếu không có em.

Khi viết những dòng chữ này, anh cảm thấy có lỗi với em rất nhiều, anh chỉ ước gì thời gian quay ngược lại, dù điều ước ấy không bao giờ thành hiện thực. Anh đã sai rồi khi để chúng ta xa nhau quá nhiều, bây giờ trời đã quá khuya, anh không ngủ được, em có chắc rằng mình ngủ ngon khi anh đang ngồi bên cạnh và nhìn em ngủ không? Vậy thì tại sao em không tỉnh dậy trò chuyện với anh, em đã ngủ hai ngày rồi, em đã ngủ quá lâu rồi, em có biết không? Anh xin em hãy tỉnh dậy và mở mắt nhìn anh một lần, có được không?
Em ơi, anh đã về rồi, tại sao em không ra sân bay đón anh như bao lần khác? Hãy tỉnh dậy đọc lá thư của anh đây. Đã hai ngày rồi, những bài báo đăng trong mục này không có lời bình luận và "like" của em. Em hãy dậy mà tự đọc các bài viết trong mục mà em thích nhất của báo Ngoisao.net. Anh sẽ không muốn đọc cho em nghe nữa, anh đã biết tại sao em lại thích đọc những bài báo này, vì em cũng hy vọng một ngày nào đó sẽ nhận một lời câu hôn từ anh, giống như những bài viết này, có phải không người vợ bé nhỏ của anh? Em phải nhanh chóng phục hồi sức khỏe, để nhận lời cầu hôn của anh.
Bây giờ anh ngồi đây và cảm thấy nhớ em rất nhiều. Anh nhớ em cho dù đang ngồi bên cạnh em, nhưng anh vẫn nhớ nhất là giọng nói của em. Đêm đã khuya, chỉ còn nghe tiếng đồng hồ tích tắc, tiếng xào xạc quét rác bên ngoài của các cô chú lao công, nhưng em có biết còn một tiếng âm thanh khác rất đặc biệt mà chỉ có anh và em nghe thấy. Em có nghe thấy bụng anh đang rất cồn cào, vì cũng gần như hai ngày nay anh không thể ăn gì cả, chắc là bụng của anh lại nhớ những món ăn do em nấu. Tuy hôm nay báo Ngôi Sao có rất nhiều bài viết hay, nhưng anh sẽ không đọc cho em nghe, mà anh sẽ kể lại những kỷ niệm không bao giờ anh quên từ khi gặp em trong suốt sáu năm qua.
Ảnh minh họa: Chris Lim.
Ảnh minh họa: Chris Lim.
Anh là một người rất kém tiếng Anh. Anh đã đăng linh tinh một cái tin cần tìm người dạy tiếng Anh tại nhà với tiền lương khá rẻ 500.000 đồng một tháng, tuần 3 buổi. Anh không ngờ em cũng tìm đến nhà và dạy cho anh. Vậy là em trở thành cô giáo bất đắc dĩ của anh. Giọng nói của em lần đầu đã cuốn hút anh, nhưng khi học, cô giáo này nghiêm khắc hơn anh nghĩ, nhờ đó tiếng Anh của anh cũng khá hơn.
Anh đã ngỏ lời yêu em, thế nhưng em lại đặt cho anh một thử thách, nếu anh thi Toeic được 600 điểm, em sẽ chính thức hẹn hò với anh. Cuối cùng anh đã chiến thắng. Còn nhớ, một lần anh đã sai khi trách lầm em, em giận không chịu gặp mặt anh, anh đứng dưới cơn mưa tầm tã mong em tha lỗi cho anh. Nụ hồng hôm đó dường như mệt mỏi hơn cả anh, khi anh quay lưng ra về thì thấy em cũng đứng đó dầm mưa cùng anh và nói anh là người ngốc nhất trên thế gian này.
Em còn nhớ không, một lần ở công viên, anh trổ tài múa võ cho em xem. Em có biết tại sao hôm đó anh mượn áo khoác của em và bắt em phải chở anh về nhà ngay không? Vì động tác xoạc chân khiến chiếc quần của anh phát ra một âm thanh kỳ lạ.
Anh vẫn còn nhớ lần đầu tiên anh vào bếp nấu cho em ăn, anh đã chuẩn bị rất nhều thứ, nhưng cuối cùng lại dọn lên hai tô mì gói, và em nói với anh: "Đây là tô mì gói ngon nhất mà em từng ăn". Ngày anh tốt nghiệp cũng là ngày em bị tai nạn trên đường đến dự ngày vui của anh, vừa nghe tin anh tức tốc chạy đến bệnh viện, cũng may em không sao. Điều làm anh nhớ nhất là em lấy từ trong áo khoác của mình một chiếc móc khóa có gắn hình của anh và em, em nói: "Rất may nó không bị mất".
Cái ngày cùng em về thăm quê, anh cảm thấy chưa bao giờ vui như thế. Anh chưa bao giờ đi cầu khỉ, thế mà em bắt anh phải đi lại, rốt cuộc là người anh ướt như chuột lột và em cũng thế. Anh lại càng không biết chèo thuyền nhưng cũng muốn thử. Không hiểu sao anh chèo mãi mà chiếc thuyền chỉ xoay vòng vòng, không sao tiến về phía trước được, không chỉ có em cười anh mà cả một lũ trẻ đang bơi gần đó cũng cười anh. Sau đó anh phải nhường tay chèo lại cho một cậu bé để chúng mình ngắm sông Vàm Cỏ trước khi hoàng hôn xuống.
Buổi chiều hôm ấy nhà em tát ao bắt cá, thế là anh cũng xung phong xuống bắt giúp mọi người. Anh không bắt được một con cá nào, dù khắp người lấm bùn. Anh nhớ hôm đó nhà em đầy ắp trẻ con, không hiểu sao chúng nhìn anh với ánh mắt hiếu kỳ như vậy, thế là để xua tan những ánh mắt đó, anh mời tất cả bọn trẻ ăn cơm chung. Rất lâu rồi từ khi bà mất, anh không được anh cơm cháy, lúc ấy anh cảm thấy như chúng mình là vợ chồng, những đứa trẻ ấy là những đứa con của chúng ta. Tất cả món ăn hôm đó điều được chế biến từ cá, canh chua có lóc, cá kho tộ, cá nướng trui, và rau muống luộc, nhắc đến bụng anh lại kêu lớn hơn rồi đây, anh thấy nhớ những cảm giác ấy quá.
Chỉ có năm ngày ở đó, vậy mà anh thấy dường như nó đã trở thành quê hương thứ hai của anh rồi. Có lẽ vì "Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hóa tâm hồn". Em có biết, chính em mới là người đã hóa vào tâm hồn anh thật sự.
Có lần anh nói dối em rằng mình phải đi công tác xa một tháng. Đưa anh ra sân bay mà em buồn như chưa từng được buồn. Nhưng em không ngờ sau ba ngày anh đã về kịp sinh nhật của em. Em cũng không biết rằng anh đã lên kế hoạch tổ chức sinh nhật cho em. Để chuẩn bị quà cho em, anh phải lang thang khắp siêu thị điện máy để mua một cái thùng giấy to, anh huy động tất cả bạn bè chung vui. Thay vì cắt bánh kem trước mới hát hò và ăn uống, thế nhưng em để đến lúc tàn tiệc mới cắt bánh, làm anh ở trong hộp quà gần như ngộp thở. Điều kinh khủng nhất là em bóc quà của tất cả mọi người, từ nhỏ đến lớn. Anh phải nhờ thằng bạn khoét một lỗ nhỏ cho dể thở hơn. Khi bóc món quà, em không ngờ anh ở trong đó, và xin lỗi anh tới tấp. Em đã khóc và không quên dành tặng cho anh một nụ hôn, đây là lần đâu tiên em dành cho anh. Anh hỏi em:
- Em đã ước gì vậy?
- Em ước… không nói cho anh nghe được, nhưng điều ước của em thành hiện thực một nửa khi em bóc món quà của anh ra đó.
- Vậy còn lại là gì?
- Bí mật! Nhưng em nghĩ nó sẽ thành hiện thực.
Từ khi gặp em, em đã cho anh biết kiên nhẫn, chờ đợi, biết khóc... nhưng anh chỉ xin em đừng cho anh biết cái cảm giác mất đi người mà anh yêu thương nhất. Em có biết tại sao khi ăn cơm, người ta phải cần đến hai chiếc đũa, đi hai chiếc giày? Vì chúng mãi mãi là một đôi không thể nào tách rời, nếu thiếu một trong hai thì cái còn lại trở nên vô nghĩa. Em có biết anh cần em như những điều đơn giản nhất cần có nhau, và anh cũng cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa nếu không có em. Chúng mình sẽ mãi mãi là một đôi không thể tách rời, phải không em?
Trời sắp sáng rồi, có quá nhiều thứ em còn chưa làm đó, và cũng rất nhiều câu hỏi của anh em chưa trả lời. Anh xin em hãy mở mắt nhìn anh một lần, đừng tàn nhẫn với anh như thế, anh không muốn em chỉ tồn tại trong những kỷ niệm vừa qua, đoạn đường còn lại dài lắm, anh không thể thiếu bóng em, hỡi người anh yêu. Hãy cho anh được nắm tay em vào nhà thờ làm lễ cưới và được làm chồng của em dù chỉ là một ngày duy nhất thì cũng là điều hạnh phúc nhất trên thế gian dành cho anh.
* Bạn có thể gửi bài tham dự cuộc thi 'Lời cầu hôn lãng mạn' về địa chỉ cuoihoi@ngoisao.net để nhận được quà tặng trị giá 2 triệu đồng. Thể lệ chi tiết xem tại đây.
Nguyễn Phát Đạt(Quận Bình Thạnh, TP HCM)

Gió của em



Gió của em

Anh đến bên em như hạt nắng chiều thu êm đềm. Lướt nhẹ nhàng qua em như một cơn gió.

Gió vô tình đến và gió cũng vô tình đi
Nắng chiều nhạt đi tia nắng hy vọng.
Nguyễn Thị Diễm Kiều
(Tôi làm thơ)
Đã bao nhiều lần em khóc vì gió không quay lại
Thôi đành bước vô hồn trôi theo dòng nỗi nhớ mong manh
Ôi! Sân ga một chiều hoang vắng
Vắng người xưa hay vắng hồn tôi.
Cơn mưa bụi như đã xóa tan màu nỗi nhớ
Mưa bụi ơi xin cứ mãi rơi
Trôi về nguồn cho vơi đi nỗi nhớ miên man
Để không còn đâu những chiều buồn với gió mây.
Trên lối đi con đường vắng
Hữu ý hay vô tình tay chạm vào nhau
Đừng nắm nhé vì em đã có một vòng tay
Chúc gió hạnh phúc như tôi đã có một vòng tay.
(Theo ngoisao.net)

The Voice không tôn trọng khán giả



The Voice không tôn trọng khán giả

Xin vui lòng lắng nghe cảm nghĩ của khán giả. Chúng tôi không thể chấp nhận một người làm nghệ thuật phát ngôn như vậy.

Xuân Đào
Một chương trình game show thành công không chỉ cần sự cố gắng của các ê kíp làm việc mà hơn hết là sự quan tâm của khán giả dành cho chương trình ấy như thế nào. The Voice là game show tuy mới xuất hiện lần đầu tiên tại Việt Nam nhưng nhận được rất nhiều sự quan tâm của của mọi người, đặc biệt là giới trẻ. Tuy nhiên, chương trình này nhanh chóng có scandal hơn chương trình Bước nhảy hoàn vũ về dàn dựng kết quả cuộc thi và mới đây nữa là chương trình Vietnam's Next Top Model.
Thiết nghĩ người làm chương trình này có thật sự chú trọng đến cảm xúc và suy nghĩ những khán giả chúng tôi không? Quay lại chương trình The Voice, có buổi họp báo ngày hôm qua để giải thích mọi người vềscandal vừa qua. Chính Phương Uyên thừa nhận cuộc đối thoại đó là giọng nói của chị nhưng bị một người khác có toan tính hại chị, làm ảnh hưởng đến chương trình. Nếu cắt rời những lời thoại thì chúng tôi - khán giả nói chung và chính tôi nói riêng, cũng không thể chấp nhận được một người làm nghệ thuật phát ngôn như vậy.
Phương Uyên là một người làm nghệ thuật 20 năm, đáng lẽ chị nên chú trọng cách ăn nói và quan trọng hơn hết, chị đang là giám đốc của The Voice, thì càng phải để ý hơn lời nói của mình dù là trước công chúng hay qua điện thoại. Có lẽ như vậy, chị sẽ không bị vướng phải những "tai nạn " như thế này và tạo ra những scandal không đáng có, làm khán giả chúng tôi ngày càng ngán ngẩm và không muốn theo dõi bất cứ một game show nào nữa.
Nói tóm lại, chúng ta nên nhìn lại các chương trình game show được tổ chức ở nước ngoài, thật sự nó rất thành công, rất ít scandal. Nhưng không lẽ chúng tôi - khán giả của Việt Nam mà lại bật một game shownước ngoài để xem?
Xin vui lòng lắng nghe và tìm hiểu cảm nghĩ của chúng tôi khi giới thiệu một chương trình mới. Hy vọng các tổ chức khác hãy mang đến cho chúng tôi sự thích thú hơn khi xem một game show, thay vì là phải đọc những bài báo hay thông tin về scandal của chương trình.
(Theo ngoisao.net)

Cầu hôn bằng 999 đóa hồng






Cầu hôn bằng 999 đóa hồng

Anh dành cho tôi bất ngờ khi lần đầu tiên tặng hoa hồng cho tôi cũng là lúc anh cầu hôn tôi với 999 bông hồng đỏ thắm.


Anh là người không thích hoa, cũng không lãng mạn. Dù quen nhau rất lâu nhưng anh chưa bao giờ tặng tôi một nụ hồng nào. Không hiểu sao tôi lại chấp nhận làm người yêu của anh, dù tính cách của hai đứa hoàn toàn trái ngược nhau. Tôi thích hoa hồng nhung, không biết có phải vì nó trùng với tên của tôi, hay vì loài hoa này cuốn hút tôi bởi vẻ đẹp huyền bí trong một lần lên thăm Đà Lạt, cũng chính từ đó như một định mệnh, tôi đã gặp anh.
Tôi thỉnh thoảng mới viết nhật ký, nhưng từ khi quen anh dường như tôi viết nhiều hơn và cái tên của anh lấp đầy những trang nhật ký của tôi, thế nhưng, tôi đã làm mất một quyển nhật ký trong lần chuyển nhà.
Mỗi tuần, chúng tôi thường gặp nhau cuối tuần, không hiểu sao hôm đó là thứ tư, anh lại lên cuộc hẹn bất ngờ này. Khác với những cuộc hẹn lần trước, anh không ghé vào những quán ăn hay những góc quán cà phê quen thuộc mà tôi và anh vẫn hay ngồi, anh đi xe quanh các con đường Sài Gòn, sau đó anh chạy về căn phòng trọ nhỏ bé của mình.
- Sau anh lại đi về đây, anh bỏ quên gì à?
- Anh bỏ quên áo khoác, em lên lấy giúp anh nhé!
- Hôm nay anh lạ lắm, có cái gì đó giấu em thì phải.
- Em nghĩ vậy sao?
Hôm đó mất điện, không hiểu sao chỉ có phòng anh là sáng nhất. Tôi cứ tưởng phòng anh bị cháy, vội mở cửa nhanh. Căn phòng bị cháy thật nhưng tôi không muốn dập tắt đám cháy ấy một chút nào, bởi cả phòng tràn ngập nến và hoa hồng. Nhìn xuống chân, tôi thấy có một tấm thiệp với những vòng chữ của anh.
Ảnh minh họa: YIB.
Ảnh minh họa: YIB.
"Chắc em bất ngờ lắm? Đầu tiên, anh xin lỗi vì đã cố tình giấu nhật ký của em bấy lâu nay, nhưng cũng cảm ơn sự cố tình ấy, anh mới biết mình đã sai. Lúc nào anh cũng nghĩ mình là người hiểu em nhất, nhưng khi đọc nhật ký của em, anh mới biết anh chưa bao giờ hiểu em, vì ngay cả một sở thích đơn giản nhất của em là được anh tặng một bông hoa hồng mà anh cũng không biết. Tha lỗi cho anh nhé!".
Khúc nhạc không lời Only Love mà tôi rất thích vang lên. Điều bất ngờ nhất là anh đang đứng trước mặt tôi, khoảng cách của chúng tôi cách nhau bằng một trái tim được kết bởi những nụ hồng:
- Bây giờ chắc em cũng hiểu tại sao anh làm những điều này. Anh đã chờ ngày 9/9/2009 này, đúng 999 ngày chúng ta quen nhau, anh làm tất cả những điều này bằng 999 bông hồng. Anh chưa bao giờ làm điều này với bất kỳ người con gái nào, anh hy vọng, em là người đầu tiên cũng là người cuối cùng trong đời anh. Em có thể cho anh một cơ hội gần em hơn, để anh hiểu em hơn, được không?
- Em... em...
- Nếu em bước vào trái tim này, xem như em chấp nhận lời cầu hôn của anh. Nếu em cần thêm thời gian suy nghĩ thì hãy thổi tắt ngọn nến bên cạnh em. Anh luôn tôn trọng quyết định của em.
- Em không thể bước vào trái tim này nếu không có anh vào cùng em. Thật sự, em không thể nói được gì nhưng em vẫn muốn nói với anh: "Ông xã ơi! Em rất hạnh phúc!". Cảm ơn cuộc đời đã cho em gặp anh, cảm ơn anh vì đã dành tình yêu và lời cầu hôn bằng 999 bông hồng cho em.
Đến bây giờ, tôi vẫn không tin mình đã nhận lời cầu hôn bằng 999 bông hồng từ anh, nhưng đó mãi mãi là sự thật không thể phủ nhận. Phải chăng, anh đến bên tôi như một lời hẹn ước từ lâu?
( Theo ngoisao.net)
Trần Nguyên Hồng Nhung(Quận 1, TP HCM)

Cầu hôn bằng những vỏ ốc







Cầu hôn bằng những vỏ ốc

Anh nhặt hết tất cả vỏ ốc đang trôi dạt vào bờ biển, xếp lên dòng chữ viết nguệch ngoạc trên cát: 'Cưới anh nhé?'.

Mới đó mà hơn bốn năm quen nhau, tuy đây không phải là thời gian dài cho một cuộc tình nhưng đủ để tôi biết về anh, đủ để tự tin nắm tay anh đi hết đoạn đường còn lại của cuộc đời.
Anh và tôi quen nhau nhờ người bạn trong một lần đi biển chung. Với tôi, anh không để lại ấn tượng gì trong lần đầu gặp đầu tiên. Điều buồn cười nhất là chúng tôi không thể giao tiếp nhau nhiều bằng ngôn ngữ, mà thay vào đó là cử chỉ vì anh là một người Hoa, biết chút ít tiếng Việt, còn vốn tiếng Trung Quốc của tôi lại khá hạn hẹp. Có lẽ, từ khi quen anh, ngoại ngữ thứ hai của tôi dần khá hơn và anh cũng dần nói được tiếng Việt nhiều hơn.
Tôi dành cho anh cái tên "Heo mập", cái tên rất phù hợp với ngoại hình của anh. Đợt vừa qua, chúng tôi không có nhiều thời gian cho nhau vì anh lên làm quản lý của một công ty. Anh dành thời gian tiếp khách hàng và bạn bè nhiều hơn là cho tôi. Cũng chính vì thế, những hờn ghen, giận hờn của tôi và anh ngày càng nhiều. Những lúc ấy, tôi lại ra biển một mình, nơi lần đầu hai đứa quen nhau và có rất nhiều kỷ niệm. Lúc nào tôi cũng tự hỏi, không biết trong trái tim anh có dành cho tôi một vị trí nào không?
Ảnh minh họa: T.Proposal.
Ảnh minh họa: T.Proposal.
Một ngày cuối tuần, sau khi tan ca về, anh gọi cho tôi:
- Mình đi biển nhé! Heo mập nhớ biển.
Vậy là rất lâu rồi, tôi và anh mới có dịp ra biển cùng nhau. Đây là dịp để tôi hỏi anh tất cả những điều thắc mắc, để biết nên chấm dứt hay đi tiếp cuộc tình này. Ngày cuối cùng ở biển, chúng tôi thức dậy khá sớm để ngắm bình minh. Sáng hôm ấy, anh nhặt hết tất cả vỏ ốc đang trôi dạt vào bờ, chính tôi cũng không hiểu tại sao anh lại làm như thế. Anh bỏ mặc tôi ngồi đó, dường như đang làm điều gì đó rất bí ẩn mà chính tôi cũng không biết được. Một lát sau, anh nắm tay tôi đến một nơi có viết những dòng chữ tiếng Trung Quốc lên cát, được gắn kết bằng những vỏ ốc, tạm dịch là: "Cưới anh nhé?".
Tôi đứng như chết lặng, quay lại nhìn anh, hỏi bằng tiếng Việt:
- Anh viết gì em không hiểu?
Anh cũng trả lời bằng tiếng Việt:
- Tại sao không hiểu?
- Heo mập chưa dạy những từ này mà.
- Ngốc quá, nghĩa là anh không cưới. À không phải, cưới anh không?
Tôi cười và bật khóc. Tôi đánh anh vì luôn làm tôi khóc. Anh ôm tôi vào lòng như xoa dịu tất cả nỗi đau của tôi. Một chiếc nhẫn bằng vỏ ốc được anh đeo vào tay tôi. Tôi hôn anh thay cho lời đồng ý. Gió biển khá lạnh. Anh đến bên tôi như ánh sáng của bình minh trên biển, chưa bao giờ tôi thấy ấm áp như lúc này.
Vậy là cuối cùng, tôi không cần phải hỏi anh nữa, vì lúc ấy tôi đã có tất cả câu trả lời. Trong trái tim anh, tôi đã có một vị trí nhất định, tôi cũng không phải ra biển một mình vì đã có anh bên cạnh. Tôi không chỉ có thể dựa vào vai anh để ngắm bình minh, mà còn được nắm tay anh đi hết đoạn đường còn lại. Ngày 2/9 tới đây, tôi và anh sẽ về chung một nhà, cũng vừa tròn dịp kỷ niệm 5 năm quen nhau. Ngày ấy, nhất định tôi sẽ là cô dâu đẹp nhất, hạnh phúc nhất.
(Theo ngoisao.net)
Nguyễn Thị Trang Nguyên(Quận Phú Nhuận, TP HCM)

Cầu hôn bằng một 'rừng' bong bóng



Cầu hôn bằng một 'rừng' bong bóng

Đó là một lời cầu hôn, một sinh nhật mà tôi không bao giờ quên. Tôi sẽ chờ anh về, chờ được ngày khoác chiếc áo dài trong ngày cưới.


Tôi vẫn nhớ như in ngày ấy, khi vừa tan học về, anh đang đứng chờ ngoài cổng trường. Tôi bước nhanh về phía nhà xe để lấy xe, bỗng anh chạy lại, giật chiếc ba lô của tôi, như quán tính, tôi hét lên: "Cướp!". Anh cũng rất nhanh tay bịt miệng tôi lại, tôi quay lại phía sau, chưa nhìn được mặt anh thì đã được nhấc bổng lên, lúc ấy tôi mới biết là anh. Dù chưa nhìn thấy rõ mặt nhưng tôi cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay ấy.Tôi và anh quen nhau trong một lần chat trên mạng. Anh là một người con trai xứ Nghệ, cái tên của anh được ví như rừng, còn tên tôi được nói đến rất nhiều khi người ta nhắc đến nước Nhật, hoa anh đào. Nếu tính đến 22/8/2012, là đúng kỷ niệm 9 năm chúng tôi quen nhau, thế nhưng hơn một năm nay tôi và anh không thể gặp nhau vì anh phải đi xa trong vòng ba năm.
Ảnh minh họa: missindiedesigns.
Ảnh minh họa: missindiedesigns.
Lúc đó, anh vẫn không để ý mọi người xung quanh đang nhìn chúng tôi, tiếng còi inh ỏi của chiếc xe tải mới làm cho anh giật mình. Tiếng còi ấy như muốn nói với anh, có rất nhiều ánh mắt đang theo dõi chúng tôi. Tôi đỏ cả mặt lên khi "tên cướp" như anh lại không cướp của mà là cướp người. Tôi phải xua tan ánh mắt của mọi người bằng một câu nói: "Dạ không có gì đâu ạ! Chỉ là đùa thôi!", nhờ đó mọi người mới tản đi nơi khác.
Chúng tôi không lấy xe mà đi dạo một vòng ngay cạnh dòng sông của trường. Khác hẳn với mọi ngày, không hiểu sao hôm nay rất ít người đứng đó để ngắm bến Bạch Đằng về đêm, dường như mọi người đang nhường lại không gian này cho chúng tôi. Chỉ còn lại vài cặp tình nhân bên sông, trong đó có anh và em. Đứng nhìn dòng sông một lúc, bỗng cả anh và tôi đều cùng nhau nói: "Em (anh) có chuyện muốn nói!".
Anh và tôi cùng cười, anh nhường tôi nói trước:
- Sao anh vào đây mà không nói cho em biết để em còn đi đón anh. Anh đi vào đây bằng gì? Ba mẹ ở nhà khỏe không?
Anh nhìn tôi trìu mến:
- Anh vào bằng máy bay. Anh không muốn nói cho em biết vì muốn dành cho em một ngờ. Ngày mai là sinh nhật em, anh muốn tổ chức sinh nhật cho em. Anh rất muốn làm điều này vì bảy năm vừa qua, yêu em mà chưa có lần nào sinh nhật em anh có mặt bên cạnh em.
Tiệc sinh nhật của tôi được tổ chức ngay tại đó, tuy không có bánh kem nhưng anh đã chuẩn bị sẵn nến. Nến được thắp lên và gió dường như không thổi nữa, như đang tham dự buổi tiệc sinh nhật đặc biệt này. Anh bảo tôi nhắm mắt lại, cảm giác như có rất nhiều người đang ở xung quanh vì tôi nghe có rất nhiều tiếng bước chân đang tiến về phía mình nhưng tôi vẫn không mở mắt vì chờ hiệu lệnh của anh. Cuối cùng anh cũng nói:
- Bây giờ anh cho em mở mắt ra nhưng không được quay lại phía sau.
Tôi khẽ mở mắt ra. Ôi, thật tuyệt vời, một rừng hoa bong bóng, đây là trò chơi mà tôi và anh vẫn hay ra biển để thổi. Thì ra anh đã nhờ đến 10 người để tôi được thấy một rừng bong bóng như thế. Anh bắt tôi nhắm mắt lâu như thế là chờ đợi mọi người, trong đó có cả cô công nhân quét rác, hai cặp tình nhân và những anh chị khác đang câu cá gần đó để làm nên điều kỳ diệu này cho tôi.
Ảnh minh họa: ourhouseofdolls.
Ảnh minh họa: ourhouseofdolls.
Tôi đã khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc sau 7 năm yêu anh. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được vị ngọt ngào của những giọt nước mắt. Tôi vẫn đứng ngẩn ngơ ở đó, anh đã kịp lại gần và nói:
- Em à! Mình sắp phải xa nhau một thời gian. Anh sợ mất em, anh sợ mình sẽ không còn có cơ hội làm điều này. Anh mong em hãy tha thứ cho anh, anh sẽ không bao giờ để em phải khóc vì anh. Tình yêu anh dành cho em sẽ đẹp như những hoa bong bóng này, nhưng sẽ không bao giờ tan biến như chúng. Anh không biết nói sao cho em hiểu, nhưng khu rừng của anh không thể sống được nếu thiếu loài hoa anh đào. Anh không muốn chỉ có em vào mùa xuân, anh muốn có em mãi mãi, em sẽ chấp nhận anh chứ?
Tôi im lặng, nhìn mọi người xung quanh. Ai cũng giục tôi nói lời đồng ý, nhưng câu trả lời của tôi khiến mọi người buồn:
- Xin lỗi anh, em không chấp nhận...
Vừa nói, nước mắt tôi vừa rơi:
- ... em không chấp nhận làm người yêu anh nữa, em muốn là hoa anh đào, mãi mãi trong khu rừng của anh.
Không có tiếng vỗ tay, thay vào đó là những chùm hoa bong bóng. Gió reo vang khúc nhạc, mặt hồ như tờ giấy, bong bóng như những nốt nhạc, mọi người là khán giả, trăng và đèn như ánh sáng của sân khấu kỳ lạ này, tôi và anh như một cặp song ca đang trình diễn ca khúc ấy. Mong anh sẽ cùng tôi hát mãi ca khúc này, vì tôi biết, không có anh thì tôi không thể cất tiếng hát.
Đó là một lời cầu hôn, một sinh nhật mà tôi không bao giờ quên. Tôi sẽ chờ anh về, chờ được ngày khoác chiếc áo dài trong ngày cưới, chờ ngày hoa đào nở mãi trong khu rừng của anh.
(Theo ngoisao.net)
Xuân Đào(Bình Thạnh, TP HCM)