Ba Lô Của Út
Nó mai mắn hơn những đứa trẻ khác sinh ra trong một gia đình tuy không giàu có nhưng tràn ngập sự yêu thương của tất cả mọi người trong gia đình bởi nó là đứa cháu thứ hai trong gia đình, đứa cháu đầu tiên sống xa nhà nội quá, nên bao nhiêu tình thương đều dành hết cho nó, nhưng người hạnh phúc hơn bao giờ hết là ba nó bởi 28 tuổi đầu ba nó mới hiểu cái cảm giác hạnh phúc như thế nào khi làm cha,trong khi cái tuổi đó trong làng có biết bao nhiêu là con mà nói ba nó xem như thuộc diện ế . Cái ngày mà mẹ nó đau bụng vì nó muốn chui ra ngoài muốn gặp mọi người, nó ghét cái bụng mẹ nó, cái bụng mà nó nằm 9 tháng 10 ngày ở trong đó, cái cảm giác làm cô làm chú cứ lân lân trong mấy đứa em của ba nó . Mẹ nó chẵng lo gì nhiều khi mọi việc tắm rữa cho nó ba nó đều làm hết, ngay cả xỏ lỗ tai cũng chính tay ba nó làm một cách tỉ mỉ, sợ nó sau này lớn lên sẽ xấu gái nên ba nó canh lúc nó ngủ cắt lông mi của nó mong sau này lông mi của nó sẽ ra dài hơn và nó sẽ có cặp mắt long lanh, nhìn nó không tệ lắm được cái có mà lún đồng tiền chắc là nhờ mẹ nó chịu khó ăn mấy kg lựu trong 9 tháng ròng rã, ba nó chắc lưỡi như tiếc nuối chắc có một điều gì đó làm ba nó không hài lòng về nhan sắc của nó thì ra là làn da nâu của nó.
Cái tên bây giờ mọi người gọi nó cũng chẵng dễ dàng gì như bao đứa trẻ khác mà có được vì đơn giản ai cũng dành đặt tên cho nó, có cô tận xa xôi cũng dành đặt tên, thế là một cuộc rút thăm tên dành cho nó. Sau một lúc xào xáo những lá thăm nhỏ cái tên Nguyễn Hoàng Bảo Quyên cũng được dành cho nó, vậy là chú 4 là người duy nhất chiến thắng, thế là những gương mặt còn lại có chút buồn nhưng mọi người chuyền nó từ tay người này qua người khác và gọi nó “ Bảo Quyên, Bảo Quyên” căn nhà lại rộn rang tiếng cười nó ngơ ngát và khóc é lên như không hiểu một điều gì cả.
Cứ tưởng chừng như nó mãi là một đứa trẻ sung sướng như vậy, nhưng cuộc đời nào tròn như quả bóng, sau khi tổ chức sinh nhật lần thứ nhất cho nó xong, ba tháng sau cha nó mất vì bị sốt cao, ngày xe cấp cứu đưa xác ba nó về nhà, nó cảm thấy sợ khi nhìn thấy ai cũng khóc, đó là một buổi chiều chưa bao giờ ảm đạm như thế, như một thói quen nó lay ba nó dậy chở nó đi chơi bởi bảy ngày rồi nó có thấy ba nó đâu bởi 7 ngày đó cũng là những ngày ba nó nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt không phải ai cũng được vào thăm ba nó, nó chỉ biết cứ cái cảm giác chiều chiều như thế là ba nó chở nó trên chiếc xe 67 chạy một vòng quanh chợ và ghé nhà bà nội nựng nó vài cái, nó bắt đầu khóc khi ba nó bất động không ngó ngàng gì đến nó nó khóc tré lên, mẹ nó ra sức dỗ dành, chưa dừng ở đó nó đem mấy cái thứ đồ chơi mà ba nó vẫn thường hay chơi với nó, chắc ý của nó muốn dụ dỗ ba nó dậy chơi với nó, nó làm hết sức mọi thứ với nó như tuyệt vọng, nó mọi người đem ba nó để vào một cái thùng to to nó khóc vì sợ không gặp ba nó nữa, thế là suốt cả đêm nó khóc đến lúc ngủ nó còn hức hức, mãi lấy cái áo ba nó hay kêu nó lấy cho ba no mặc đắp lên người nó, nó giật mình thấy cái áo tự mĩm cười và chìm sâu ngon lành trong giấc ngủ.
Kễ từ ngày ba nó mất nó ở nhà với cô Út, bà nội và mẹ nó, nó theo cô Út nó suốt chắc vì cô Út nó hay bày trò chơi cho nó chơi, ban đêm cũng ngủ chung với cô Út không có Út nó là nó khóc. Vẫn còn nhớ như in mỗi lần tết mẹ nó về quê thăm ngoại không có Út là nó không chịu về nó khóc chừng nào Út nó chịu về với nó mới thôi, có lần Út nó không về quê vớ nó, mẹ nó buộc phải “ bắt cóc bỏ dĩa” lên xe gắn máy của một người bà con hai mẹ con quá gian về ngoại an tết thế là từ trên xe no khóc và ngã nghiêng về phía Út nó đang đứng nhất định không chịu về với mẹ nó, thấy cảnh đó bà nội nó đau lòng quá, bắt Út nó phải về ngoại chung với nó, thế là Út nó phải ẵm nó bắt đầu chuyến xe khách về thăm quê ngoại của nó.
Mẹ nó sống chung với bà nội được ba năm thì có gia đình mới, thế là bà nội nó muốn nó lên Thành phố sống với Út nó, mẹ nó cũng đau lòng lắm vì phải xa nó lúc đầu mẹ nó không đồng ý, nhưng chắc mẹ nó cũng phải suy nghĩ rất nhiều cuối cùng cũng chấp nhận cho nó lên thành phố sống chung với cô 5, chú 4 và Út của nó. Lúc đầu nó khóc nhiều lắm , Út nó vẫn còn nhớ cứ mỗi lần đưa nó đi học mẫu giáo là nó đểu dặn Út nó một câu “ Chiều nay Út nhớ đón con sớm nha”. Dần dần rối nó cũng quen thế là nó cũng sống mãnh đất Sài Thành này được 5 năm cuối cùng Út nó cũng đi lấy chồng, lúc đầu nó nói với 5 nó “ Út đi lấy chồng tổ chức đám cưới xong rồi tối Út sẽ về ngủ với con” nó đã quen cái cảm giác tối nào cũng ôm Út nó, chắc nó xem Út nó như người mẹ thứ hai vậy, nó không quen ôm người khác dù 5 nó luôn ao ước có một cái ôm như vậy. Thế là Út nó không còn ngủ chung với nó nữa, cứ nhớ có một bữa 5 nó chở nó qua nhà chổng Út nó chơi, nó không chịu về nó khóc vì nó nhớ Út nó “Út về ngủ với con một đêm đi mà”, Út nó chần chừ và khuyên nó về với 5, nó ôm Út nó không chịu về, kêu nó ở lại ngủ chung với Út nó, nó không chịu vì nó nói đó không phải là nhà của nó, căn nhà của nó là phòng trọ chưa đến 12m2 nó tự đặt tên là căn nhà ổ chuột, thế là Út nó đành xin phép mọi người về ngủ với nó một đêm, thế là nó cười tủm tỉm.
Nó lớn dần dường như nó cũng hiểu nhiều hơn nó biết Út nó đi lấy chồng là không thể nào thường xuyên về ngủ chung với nó, Út nó cũng cảm thấy nhớ nó lắm nên cứ lâu lâu cuối tuần là Út nó chở qua chơi với Út, khi qua chơi nó cũng biết thân phận nó lắm nó è dè bước sau lung Út nó, dần dần những ngày nó qua đó chơi là những tuần thưa dần và lâu lâu lắm Út nó mới cho nó qua chơi một lần, nó cảm thấy buồn và nhớ Út nó lắm, một buổi chiều thứ sáu
- Mai thứ 7 Út chở con qua chơi với Út nhé
- Uhm…mai Út chở con qua chơi
- Út nghéo tay đi con mới tin
- Rồi Út hứa
Thế là qua hôm sau Út nó nói với nó
- Út có công chuyện, Út đi tý quay lại đón con nhé
- Không Út về luôn không chở con qua chơi với Út
Thế là chú 4 nó giải vây cho Út kêu nó lên tắm rửa ăn com rồi Út nó sẽ quay lại đón nó, nó không chịu Út nó khóc và chạy bỏ nó lại luôn, cũng mai nó còn giữ được cái ba lô để làm tin Út nó quay lại đón nó, nhưng nó đâu có biết Út nó đã lấy hết tiền và điện thoại ra hết rồi, nó tắm và ăn cơm xong lòng đầy phấn khởi nó ôm cái ba lô của Út nó, nó nhìn chầm chầm cái điện thoại của ba 4 nó (tức chú 4 cách gọi thân mật của nó dành cho chú 4) nó chỉ chờ một tiếng chuông điện thoại reo lên của Út nó là nó chạy một phát thật nhanh từ lầu ba xuống tầng trệt để đi với Út, dường như chờ hoài không thấy nó chủ động gọi vào số máy của Út nó, cuộc điện thoại đầu tiên không ai nhấc máy, cuộc gọi 2 cũng vậy, mai quá cuộc gọi thứ ba Út nó bắt máy
- Út đi công chuyện về chưa sao không đón con
- Ừ Bảo Quyên ngoan, hôm nay Út về trễ lắm con ngủ đi mai Út đón con nhé
- ( Nó khóc) Út hứa đón con mà, ba lô của Út còn ở đây Út không ghé lấy sao
- (Út nó cũng khóc) Ừ con ngoan mai Út cũng đi làm nữa đem ba lô vào công ty cho Út nha
- Không Út chở con qua chơi hà
Không cầm được nước mắt Út nó tắt máy, thế là nó cứ gọi liên tục, thấy Út nó không bắt máy nó chuyễn sang nhắn tin, cũng chẵng biết khi nào nó biết nhắn tin, cũng không biết ai dạy cho nó, đọc hai tin nhắn của nó Út nó ôm cái điện thoại khóc hết cả nước mắt
- Út nghe điện thoại đi mà Út
- Út gọi lại cho ba 4 nhé
Thế là nó bắt đền ba 4 nó phải chở nó đi công viên cùng với cô 5 của nó, khi về nó ôm chầm lấy ba lô của Út nó và nó bất ngờ lắm vì Út nó đứng trước cửa đang chờ nó, nó cười tủm tỉm lên xe qua nhà Út nó chơi và đó là giấc mơ tuyệt đẹp mà nó đang mơ, và giấc mơ đó biến thành sự thật vào sáng hôm sau bởi Út nó không muốn thất hứa với nó và Út nó phải lấy cái ba lô đi làm mà nó giữ hộ Út nó một ngày liền còn gì.
Thứ Năm, 30 tháng 3, 2017
Thứ Hai, 6 tháng 3, 2017
HÂN HÂN HẠNH PHÚC
HÂN HÂN HẠNH PHÚC
TG: Xuân Đào
Được tin anh chuẩn bị qua đò
Lòng em cũng chẵng tò mò
Áo anh rách cuối cùng có người lo
Gạo thơm tho mời anh ba bữa
Giữa trưa hè sợ chi trời nóng nực
Chẵng còn trông ngóng bóng hình mưa
Chuyện ngày xưa đi xa dĩ vãng
Tháng ngày sau anh là người hạnh phúc
Vạn lời chúc đôi thanh mai trúc mả
Trai tài gái sắc kết nghĩa châu trần
Phút bần thần em chợt nhận ra
Niềm vui nào có những xa hoa
Người sống kẻ hóa tro bụi cũng cần khuây khỏa
Loay hoay tìm chi mùa xuân thông thả
Tận mặt người chẳng phải đã có rung động?
Thung lũng nào đã chứa trọn trái tim ai
Trái tim anh có còn sợ chi ngày lập đông ?
Ấm áp không anh khi gấu bông bên cạnh?
Đêm trăng tình yêu có người cùng anh vẽ
Sẽ chẵng còn hát chi khúc nhạc vu vơ
Đời vẫn đẹp và thơ mộng đúng không anh
Tiếng cười rộn rã hòa tiếng pháo vu quy
Ngàn năm quý hóa hai tiếng thông gia
Chúc mừng đôi trẻ sống đến bền chặt tóc tơ
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)