Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013
SONG YEU THUONG
Chúng ta quen nhau một thời gian khá dài, không biết hơn 10 năm có đủ để em hiểu anh hay ngược lại để anh hiểu về em bao nhiêu, nếu em có phép thuật em sẽ quay ngược chiều kim đồng hồ để quay lại của 10 năm về trước thì chúng ta sẽ như thế nào nhỉ, không biết có 1 cái nick lạ nào muốn làm quen với nick “chat” thanh_xuan719 hay không? Khoảng cách từ Nghệ An đến Sài Gòn cứ tưởng chừng xa lắm nhưng với chúng ta đó không phải là khoảng cách lớn nhất trong tình yêu, vậy khoảng cách đó là gì? Có lẽ trong mắt mọi người anh là một người nóng tính, có chút ngang bướng và thậm chí là một người không ra gì, anh lúc nào cũng nói cười vui vẽ không bao giờ muốn em buồn, anh càng bối rối hơn khi thấy em khóc , em biết đằng sau con người không ra gì đó là cả một con người sống nội tâm, anh ít chia sẽ với mọi người về suy nghĩ cũng như tâm trạng vui buồn của anh, ngay cả khi em là người anh yêu thương anh cũng rất ít khi chia sẻ có đi chăng thì cũng nhiều hơn họ một tý, đôi lúc em rất buồn vì em chẵng hiểu anh được bao nhiêu. Không cần giấu anh bất cứ điều gì những lúc em buồn, hay những lúc tâm trạng không được tốt chỉ cần nhìn vào mắt em anh như một người có thể hiểu hết dù lúc đó em có cười cứ tỏ vẻ ra là em vẩn ổn không sao cả, đứng trước anh em không thể nào giấu nổi cảm xúc của mình thế là em òa khóc ngon lành như một đứa trẻ, đặc biệt là những lúc xa anh, nhửng lúc nắm tay anh lần cuối để em bước lên ga về lại Sài Gòn, hay những cái ôm thật chặt để em bước lên chuyến bay cuối cùng trở về nơi em đã bắt đầu đi gặp anh.
Trãi qua bao nhiêu sóng gió, anh cũng đã từng bỏ em trên con đường, những lúc đó em rất buồn anh, em muốn buông tay anh, thế nhưng anh đã kịp quay lại như biết lỗi của mình anh càng nắm tay anh chặt hơn bao giờ hết, anh có biết những lúc đó em giận anh, em ghét anh làm em khóc, em muốn đánh muốn đẩy anh ra nhưng đứng trước anh em cảm thấy mình càng yếu đuối không thể làm được gì, bàn tay anh, con người anh quá ấm áp em thực sự không thể nào đẩy anh ra khỏi trái tim em. Có một sự cố xảy ra với anh, thế là chúng ta đành xa nhau một thời gian, cuối cùng em vẫn chờ đợi anh, vẫn quan tâm anh, con đường để gặp anh xa thật khó khăn thật nhưng cuối cùng em cũng có thể gặp anh và anh cũng đã trở về sau hơn hai năm xa cách ấy. Cái sóng gió lớn nhất bây giờ có lẽ đến từ phía gia đình em, bởi mọi người không muốn em lấy chồng xa, bởi em là một luật sư tương lai phải lấy một người có học vấn tương đương, hay bởi anh và gia đình em phải chọn lựa một trong hai, em cảm thấy bắt đầu có chút căng thẳng, có chút áp lực bởi em không nghĩ một ngày mình phải đứng giữa hai sự lựa chọn chữ hiếu chữ tình như thế này, hơn ai hết anh luôn hiểu những áp lực mà em phải chịu lúc này, em bắt đầu muốn buông tay anh thực sự, em muốn đến một nơi không ai tìm thấy, em lại muốn thu hẹp mình vào góc nhỏ rất riêng của trái đất bé nhỏ này. Sóng gió này thử thách này thực sự quá lớn, không biết em còn đủ mạnh mẽ, đủ tự tin để cùng anh vượt qua thử thách này, hay em đành phải buông tay để một mình bước lên con tàu ấy, tất cả câu hỏi em không thể nào trả lời được, em hi vọng sau cơn mưa trời lại sáng như anh đã từng nói phải không anh?
Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013
GỬI ANH NGÀY TRỞ VỀ
Cũng đã lâu rồi chúng ta chưa có gặp lại, em và anh điều mong
chờ ngày anh quay trở về, nếu tính ngày hôm nay thì còn đúng 13 ngày nữa
là anh sẽ trở về sau hơn hai năm chúng ta xa cách, em có chút hồi hộp
muốn gặp anh vì không biết khoảng thời gian vừa qua anh sống ra sao,
muốn lắng nghe anh kể về cuộc sống nơi ấy và nghe những lời giải thích
do chính anh nói cho em khi anh ra đi chỉ để lại vài dòng tin nhắn" anh
phải đi xa một thời gian,em nhất định chờ anh về nhé" đó chính là tâm
trạng của cách đây vài tháng.
Thế nhưng sao bây giờ chỉ còn mấy ngày nữa là chúng ta có thể gặp nhau, có thể nói chuyện điện thoại lâu hơn, có thể làm bất cứ điều gì khi em và anh chưa làm được trong khoảng thời gian qua, thế nhưng bây giờ em lại không muốn gặp anh, em muốn tắt điện thoại để anh không liên lạc được với em ngày anh trở về, em cũng không còn muốn nghe anh giải thích về những chuyện vừa qua, em muốn yên tỉnh một mình, em muốn mỗi đêm khuya khi em đứng ngoài hành lan nhìn về tòa nhà cao nhất của Sài Gòn, bởi đó là nơi chúng ta đã từng đi qua và có biết bao nhiêu kỹ niệm, vậy là em tự biết mình mãi mãi không thể chạy trốn được anh, cũng không thể mãi lẫn tránh anh, có phải trong tim em hình bóng ấy, ánh mắt ấy, tình yêu ấy em không thể nào quên, ngoài những lúc làm việc và học tập tập trung chỉ cần em có một chút thời gian là em cũng đều nghĩ về anh.

Anh biết không Sài Gòn bây giờ không còn cái nắng chói chang, thay vào đó là những cơn mưa tầm tã, mỗi lần nhìn mưa rơi nổi buồn càng buồn hơn, những lúc như vậy em đã ra biển, anh biết không khi đứng trước biển em đứng bên bờ bên đây cố gắng nhìn qua bờ bên kia để xem có thể nhìn thấy anh không, có lẽ ánh mắt của em quá nhỏ bé nên không thể thấy tận bên bờ đại dương bên kia để tìm anh và có lẽ vì gió biển mạnh quá đã làm mắt em cay chăng?, nhưng chính lúc ấy em thấy tâm trạng mình dễ chịu vô cùng vì nổi buồn của em đã bị gió biển cuốn bay đi, còn nước mắt của em đã hòa với nước biển, em sẽ không bao giờ tìm được nó, ước gì em có thể quên được anh như những điều ấy khi em đứng trước biển.
Chúng ta quen nhau cũng gần 10 năm, em cũng không ngờ thời gian sao trôi nhanh đến như vậy, anh biết không sao sự cố ấy em vẫn tôn trọng anh, trong em anh vẫn vậy không bao giờ thay đổi nhưng ngay chính lúc này đây em lại không đủ tự tin để nắm tay anh đi hết con đường còn lại em muốn buông tay anh, anh đã dạy cho em rất nhiều việc, nhưng bây giờ anh nói đi em phải làm gì bây giờ?" chúng ta phải dừng lại hay bước tiếp con đường còn lại, em muốn tựa vào vai anh cùng ngồi trước biển, muốn được anh gối tay cho nằm và đừng gọi em dậy nhé. Có phải "chúng ta sẽ đến với nhau như một lời hẹn ước từ lâu" sẽ chỉ có trong những giấc mơ mà em đã từng mơ.
Thế nhưng sao bây giờ chỉ còn mấy ngày nữa là chúng ta có thể gặp nhau, có thể nói chuyện điện thoại lâu hơn, có thể làm bất cứ điều gì khi em và anh chưa làm được trong khoảng thời gian qua, thế nhưng bây giờ em lại không muốn gặp anh, em muốn tắt điện thoại để anh không liên lạc được với em ngày anh trở về, em cũng không còn muốn nghe anh giải thích về những chuyện vừa qua, em muốn yên tỉnh một mình, em muốn mỗi đêm khuya khi em đứng ngoài hành lan nhìn về tòa nhà cao nhất của Sài Gòn, bởi đó là nơi chúng ta đã từng đi qua và có biết bao nhiêu kỹ niệm, vậy là em tự biết mình mãi mãi không thể chạy trốn được anh, cũng không thể mãi lẫn tránh anh, có phải trong tim em hình bóng ấy, ánh mắt ấy, tình yêu ấy em không thể nào quên, ngoài những lúc làm việc và học tập tập trung chỉ cần em có một chút thời gian là em cũng đều nghĩ về anh.
Anh biết không Sài Gòn bây giờ không còn cái nắng chói chang, thay vào đó là những cơn mưa tầm tã, mỗi lần nhìn mưa rơi nổi buồn càng buồn hơn, những lúc như vậy em đã ra biển, anh biết không khi đứng trước biển em đứng bên bờ bên đây cố gắng nhìn qua bờ bên kia để xem có thể nhìn thấy anh không, có lẽ ánh mắt của em quá nhỏ bé nên không thể thấy tận bên bờ đại dương bên kia để tìm anh và có lẽ vì gió biển mạnh quá đã làm mắt em cay chăng?, nhưng chính lúc ấy em thấy tâm trạng mình dễ chịu vô cùng vì nổi buồn của em đã bị gió biển cuốn bay đi, còn nước mắt của em đã hòa với nước biển, em sẽ không bao giờ tìm được nó, ước gì em có thể quên được anh như những điều ấy khi em đứng trước biển.
Chúng ta quen nhau cũng gần 10 năm, em cũng không ngờ thời gian sao trôi nhanh đến như vậy, anh biết không sao sự cố ấy em vẫn tôn trọng anh, trong em anh vẫn vậy không bao giờ thay đổi nhưng ngay chính lúc này đây em lại không đủ tự tin để nắm tay anh đi hết con đường còn lại em muốn buông tay anh, anh đã dạy cho em rất nhiều việc, nhưng bây giờ anh nói đi em phải làm gì bây giờ?" chúng ta phải dừng lại hay bước tiếp con đường còn lại, em muốn tựa vào vai anh cùng ngồi trước biển, muốn được anh gối tay cho nằm và đừng gọi em dậy nhé. Có phải "chúng ta sẽ đến với nhau như một lời hẹn ước từ lâu" sẽ chỉ có trong những giấc mơ mà em đã từng mơ.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)