Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017

Lời cầu hôn dưới gốc cây hoa dầu

Lời cầu hôn dưới gốc cây hoa dầu

Thứ hai, 26/5/2014 08:00 GMT+7
3 64 chia sẻ
Ngồi dưới gốc cây hoa dầu như ngày xưa chúng mình từng làm thế, anh ngỏ lời muốn đưa bé My đi học mỗi sáng, muốn cùng em ăn cơm hàng ngày.
Khi chúng ta bước sang tuổi hơn tứ tuần, em không nghĩ một ngày gặp lại anh. Anh không khác gì nhiều, có khác là dường như tóc anh đã bạc hơn so với thời trai trẻ. Chúng ta tình cờ gặp lại nhau khi tham gia cùng một câu lạc bộ tập thể dục. Bây giờ, cuộc sống của hai đứa cũng ổn định. Em một mình nuôi ba đứa con sau khi tan vỡ hôn nhân. Còn anh thì không hiểu sao cũng chẳng chịu lấy vợ, cứ sống kiếp độc thân như vậy. Không lẽ anh cứ giữ lời nói ngày xưa "Nếu không lấy em, anh sẽ không lấy ai khác"?
Em còn nhớ ngày găp lại anh, em là thành viên mới trong câu lac bộ khiêu vũ. Anh phụ trách giới thiệu em làm quen với mọi người. Anh cũng là người hướng dẫn cho em tập nhảy. Em tham gia câu lạc bộ không phải vì đam mê mà các con em thấy em dành thời gian cho nội trợ nhiều quá. Chúng đăng ký cho em để em thay đổi không khí, có người bầu bạn, chuyện trò cho đỡ buồn.  
Em nhớ ánh mắt đầu tiên khi anh gặp lại em. Anh nhìn em rất lâu, chắc cũng không dám gọi bởi sợ nhận nhầm người. Thế là, một lúc sau, khi anh hướng dẫn cho em những bước khiêu vũ đầu tiên, 4 mắt nhìn nhau - à mà không, 8 mắt chứ bởi cả em và anh, ai cũng phải đeo kính mà. Dường như đã nhận ra nhau nhưng em và anh không ai dám hỏi ai bởi 26 năm rồi phải không anh? Đến giờ giải lao, khi em đang ngồi bên băng ghế đá, bất chợt anh lại gần, đưa chai nước suối cho em và anh hỏi thăm:
- Chị sống gần đây chứ?
- Dạ cũng gần, đi bộ mất 15 phút mà chắc em nhỏ tuổi hơn anh, kêu bằng chị nghe sao ấy.
- À, xin lỗi, mình gọi trang trọng thôi chứ cũng không có gì. Em là Ngọc mà phải không? Đã nhận ra rồi sao làm mặt xa lạ với anh làm gì?
- Đã nhận ra em ngay từ đầu, vậy sao không dám hỏi? Em ghét cũng không thèm hỏi thăm anh.
- Cuộc sống em sao rồi trong suốt năm qua...
Cuộc nói chuyện của em và anh kéo dài như thế mãi cho đến tận khuya, anh ngỏ lời đưa em về. Tiếp nối câu chuyện là những kỷ niệm ngày xưa. Tiếng cười của em và anh kéo dài suốt đường đi. Sợ mấy đứa con nhìn thấy nên em không cho anh đưa vào tận nhà, chỉ đến đầu hẻm và hẹn ngày mai gặp lại.
Thay vì chỉ có 3 buổi tập khiêu vũ ở câu lạc bộ, những buổi còn lại, anh hẹn em đi đánh cầu lông. Từ ngày gặp anh, em dường như có nhiều niềm vui hơn, siêng đi công viên hơn. Có một lần đưa em về, anh đề nghị được vào nhà uống nước. Không còn cách nào khác, em đành phải chấp nhận. Đứa con gái út của em đem chuyện này kể hết cho anh chị nó nghe và nói em đang có bạn trai. Thật khổ với nó. Em đã có một cuộc phỏng vấn không hề nhẹ tí nào cả đêm hôm đó.
Khi đã biết nhà, mấy lần sau, anh đều đến tận cửa đón em đi tập thể dục. Có lẽ trong em có sự ngại ngùng, muốn lẩn tránh anh nên cả điện thoại của anh, em cũng không nghe. Anh nghĩ em bị bệnh nên đã mua một giỏ trái cây thật to kèm theo nào là sữa, nước yến... đem đến. Anh cũng không quên mua một món đồ chơi tặng cho cô công chúa bé nhỏ. Có lẽ chính vì vậy nên lần nào anh đến, dù em không cho nó ra mở cửa, nó cũng lén em chạy ra mở cửa cho anh vào. Thật không may cho em khi cô công chúa này bị anh mua chuộc mất rồi. Mỗi lần em la nó, nó lại nhấc điện thoại lên mách với anh rằng em đánh nó, không thương nó, cứ như anh là ba của nó.
Có một lần, anh nói với em là ba mẹ anh muốn gặp lại em bởi trước kia, ba anh và ba em cùng là đồng đội tham gia kháng chiến. Thôi thì gặp hai bác một lần chắc cũng không sao. Em không cho anh đến đón mà tự mình tìm theo địa chỉ anh cho sẵn nhưng nào đâu dễ tìm. Chỉ mất 30 phút từ nhà em đến nhà anh vậy mà em đi tới hơn 45 phút mới đến nơi. Hai bác quá yếu. Mẹ anh bị tai biến phải nằm một chỗ, ba anh phải đi lại bằng xe lăn. Em chào hai bác xong, cùng anh nấu một bữa cơm gia đình, khi đó, anh nói: "phải chi cứ ngày cũng cùng em nấu ăn chung thế này thì vui nhỉ". Em như không nghe thấy anh nói gì cả, em quay sang phía mẹ anh, bác nói:
- Gặp con bác vui quá. Bác không nghĩ sẽ gặp lại con.
- Dạ con sống vẫn tốt bác ạ. Cuộc hôn nhân tan vỡ rồi nhưng bây giờ con sống chung với ba đứa con cũng rất vui, có tụi nó làm niềm an ủi cũng không còn đau buồn nữa thưa bác.
- Ngày xưa thằng Hoàng nó tính đi học đại học xong về sẽ hỏi cưới con nhưng khi nó về thì con đã lập gia đình. Mãi đến tận bây giờ mà nó vẫn còn giữ quyển sách con tặng nó và cái áo mà con mua cho nó để lên Sài Gòn. Bác thấy vẫn còn trong phòng nó, bác nghĩ nó còn thương con lắm.
- Ngày trước con thấy hai bác bỏ làng đi nơi khác, anh Hoàng cũng không về làng hay gửi cho con một bức thư. Con chờ mãi mà anh ấy không quay lại. "Áo làm sao mặc qua khỏi đầu" hả bác? Con lập gia đình ngày xưa, chồng con trả hết tiền nợ mà ba con thua cờ bạc người ta. Lúc đầu, anh ấy cũng yêu thương con lắm nhưng khi cuộc sống khá giả lên, anh ấy sinh nhiều tật nên chúng con chia tay, trả tự do lại cho nhau.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng không khí gia đình như vậy lâu quá rồi em mới có lại được. Anh lấy lý do đi trả đồ cho người thân để đưa em về một đoạn đường. Thoáng chốc là đến nhà em, sao đoạn đường đi về lại ngắn đến như vậy? Em ước gì đường dài thêm để có anh đi cùng và phải chăng đã lâu lắm rồi, em chưa được ai quan tâm, chăm sóc như thế? Bao nhiêu câu hỏi chợt hiện lên trong tâm trí và em không tài nào trả lời được.
Có một lần, 2 đứa con lớn đi công tác xa, chỉ có em và con gái út ở nhà, em bị sốt cao nằm ngủ miên man, nó hoảng sợ gọi cho anh. Không biết em có nghe nhầm không, hình như nó nói: "Ba ơi, mẹ sốt cao, ba lại gấp". Không biết từ khi nào mà nó gọi anh là ba? Đứa con lém lỉnh này khi nào em khỏe sẽ phạt nặng nó mới được.
Những ngày nằm bệnh viện, anh chăm sóc em, đưa con gái em đi học. Lúc đó, em thật sự cảm động. Không biết từ trong tâm hồn hay trái tim em nữa bởi ở cái tuổi này, em không cho phép mình tìm hạnh phúc mới. Em sợ sự tan vỡ một lần nữa. Có phải em quá ích kỷ cho bản thân? Cũng chẳng biết từ lúc nào, đứa con gái của em không chịu để em đưa đi học. Nó với anh giống như là một phe đối lập với em. Có một lần, em đánh nó vì nó khóc đòi đưa anh đi học, đến chiều anh ghé thăm, nó khóc ré lên một cách ngon ơ. Thôi em cũng thua "hai cha con anh".
hoadau-4229-1401030008.jpg
Thời gian cứ thế, một buổi chiều dạo công viên, khác với mọi lần, thay vì ngồi nghỉ ở ghế đá, lần này anh chủ động muốn ngồi dưới gốc cây. Anh mói:
- Anh muốn mỗi buổi sáng đứa bé My đi học. Anh muốn mỗi lần anh về cùng em ăn cơm. Anh không muốn cứ mỗi buổi tối thế này đưa em về rồi anh về một mình.
- Em cần nhiều thời gian suy nghĩ nhưng nếu đó là lời nói trêu đùa thì xin anh đừng buông nữa.
- Em nhìn anh giống nói đùa lắm sau?
- Vậy tại sao? Tại sao trước đó cũng là lời nói thật mà anh đi không một lá thư cho em trong suốt 5 năm? Anh cũng không một lời nhắn nhủ gì cho em. Em chờ anh mòn mỏi như vậy, thử hỏi anh nói những lời này làm sao em trả lời được?
- Bây giờ, anh không biết nói gì nữa nhưng có những quá khứ không vui em hãy bỏ qua. Đó là những câu hỏi chân thành của anh. Anh chờ câu trả lời của em. Anh về trước, em ngồi chờ ở đây một tý sẽ có người tặng em một món quà.
Nói xong anh bỏ đi, một mình em ngồi trên ghế đá, gió thổi mạnh, ngồi hoài em cũng không thấy ai mang quà tới, em nghĩ lúc đó chắc anh nói đùa. Khi em khom người xuống định lấy chiếc túi đi về thì em chợt nhận ra dưới chân em rất nhiều hoa dầu. Thì ra anh muốn đưa em ra đây là nhìn những hoa dầu này. Ngày em và anh chia tay cũng ngồi dưới cây hoa dầu.
Gió càng mạnh hơn, em nhìn lên bầu trời, hoa dầu bay khắp nơi cùng những chiếc lá vàng nhàng rơi xuống chân em. Lá rơi rồi cũng trở về cội, cuộc sống nên mở lòng ra và em cũng nên cho anh một cơ hội. Xung quanh em chẳng khác nào một rừng chong chóng. Em nhẹ nhàng nhặt một bông hoa dầu đem về, phải chăng ý anh muốn nói từ ngày mình xa nhau, anh chưa bao giờ quên một kỷ niệm nào? Em bước về nhà suy nghĩ tất cả những gì anh nói, bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa ấy quay về trong em, tưởng chừng như em là người con gái mới biết yêu và tương tư về anh vậy.
Mấy ngày liền em và anh không gặp nhau. Có một lần, em thấy bé My ngồi khóc, hỏi nó thì nó nói: "Ba Hoàng hồi sáng gọi cho con. Ba nói 8h ba phải đi Singapore rồi, không ai đưa con đi học, không ai đưa con đi công viên". Em quá bỡ ngỡ, bắt liền một chiếc taxi để em và bé My ra sân bay, mong gặp anh. Vừa đến sân bay, nó nắm tay em, dắt ngay đến cột chờ số 8 để gặp anh.
- Em ra rồi à?
- Sao đi mà không nói cho em biết để em tiễn anh?
- Từ ngày gặp em, anh cảm thấy buồn, anh muốn đi du lịch cho thoải mái tinh thần.
- Anh ích kỷ quá. Nếu đi thì đưa em và bé My đi nữa chứ (có phải câu nói này như một lời chấp nhận chăng?)
Lúc đó, anh trố mắt nhìn em. Anh cứ kêu em lặp lại câu nói này và cả gia đình chúng ta cùng đi về nhà. Mãi sau này em mới biết đó là một màn kịch do anh và bé My dựng nên. Xem ra hai cha con cũng diễn xuất đạt quá. Hai đứa con lớn cũng không phản đối việc em đến với anh. Chúng nó tâm lý hơn em nghĩ, nó kêu em: "Mẹ hãy tìm hạnh phúc của mình bởi mẹ cần một người bạn đời để tâm sự, chăm sóc. Ngày mai, khi chúng con khôn lớn, mẹ chỉ có một mình, hãy đến bên chú ấy, mẹ yêu".
Bây giờ, em cảm thấy hạnh phúc vì bên cạnh anh. Có phải dù cho bạn là người phụ nữ mạnh mẽ đến đâu thì bên cạnh anh ấy, bạn luôn cảm thấy bé nhỏ và muốn được che chở? Em hy vọng căn nhà chúng ta luôn tràn ngập tiếng cười như vậy mãi. Tất cả mọi thứ điều có thể làm lại từ đầu mà phải không anh?
Gạt hết những ưu sầu lệ hoen mi
Em bước đi nhặt cánh hoa dầu ngừng bay
Anh đã đến cùng em đi trên con đường hạ nắng
Thấp thoáng mối tình thơ anh và em
.
Cù Thị Ngọc

LOI CAU HON 12A4

Lời cầu hôn 12A4 

Trước mặt ba, mẹ và đám học trò em chủ nhiệm, anh đã xin phép được là người che chở cho em suốt cuộc đời.
Em và anh lớn lên cùng nhau từ thuở nhỏ. Hai nhà là hàng xóm, chung một cổng ra vào. Anh mất cha từ sớm, còn em thì mất mẹ. Chính sự thiếu thốn tình cảm như vậy nên lúc nào anh cũng tỏ ra là “anh hùng” che chở cho em, tuy thỉnh thoảng, anh cũng ỷ mình lớn hơn mà ăn hiếp em, chỉ khi em khóc, anh mới chịu dỗ dành rồi xin lỗi em. Anh hay dỗ em bằng một que kem hay chiếc đồng hồ bằng lá dừa.
Gần trường học của hai đứa có một cửa hàng trang sức, cứ mỗi lần tan học về ngang qua đó, anh hay nói sau này lớn lên sẽ mua hết luôn cái cửa hàng này cho em. Cứ đến hè, em và anh lại được ba mẹ cho đi biển chơi. Anh dạy cho em chơi trò ném đĩa. Anh bảo: "Dù cho đi xa cách mấy, chỉ cần hai người có niềm tin ở nhau, nhất định họ sẽ quay trở về và tìm thấy nhau”.  Mỗi lần ra biển, em đều nhõng nhẽo đòi anh cõng. Anh rất thích và đam mê đàn guitar. Anh dạy cho em cách chơi đàn và mỗi lần buồn, em lại lấy chiếc guitar ra đánh.
Ba em đi bước nữa cùng người phụ nữ khác. Cô ấy cũng có một đứa con gái bằng tuổi em. Lúc đầu, cô ấy yêu thương em nhưng dần dần, cô ấy bắt em phải chia sẻ quần áo của mình cho con cô ấy. Và càng quá quắt hơn là cô ấy không cho em xem lại những bức ảnh của ba mẹ ngày xưa. Chiếc bàn thờ nhỏ bé để thờ mẹ, cô ấy cũng không cho để ở chính diện gian nhà. Em phải lặng lẽ dời qua căn phòng của mình. Hôm đó, em chạy qua tìm anh, em khóc như mưa. Những ngày sau, tan học về, anh đều đưa em đi dạo phố Sài Gòn vì không muốn em trở về nhà với không khí nặng nề. Em chỉ mong thời gian trôi qua nhanh để học xong cấp 3, em và anh sẽ cùng đi du học. 
Mọi chuyện không êm đềm như vậy. Tốt nghiệp xong, ba không cho em đi du học cùng anh với lý do rất đơn giản là nếu cho em đi mà không cho con của cô ấy đi thì… Mẹ anh và anh thuyết phục cỡ nào ba cũng không chịu. Em chỉ biết chạy vào phòng ôm bức ảnh của mẹ và khóc. Anh an ủi em: “Nếu em không đi anh cũng sẽ không đi”. Chiều hôm ấy, anh đạp xe chở em đi khắp nơi. Em đã khuyên anh nên đi du học để phát huy năng khiếu của anh.
couple-4705-1400809985.jpg
Ảnh minh họa: P.M.
Ngày tiễn anh ra sân bay để đi Australia, anh bảo nhất định em phải chờ anh về. Nước mắt em ướt hết vai anh. Em còn nhớ rất rõ ngày hôm đó mất điện, em không tài nào mở được cửa nên phải mạo hiểm trèo qua tường để ra ngoài. Chân trái của em chảy máu rất nhiều nhưng em chỉ mong chạy ra sân bay kịp giờ gặp anh. Nhìn thấy anh đứng ở thang máy tầng trệt, em không nói được lời nào, chỉ đưa cho anh một chai nước suối và mắt lệ nhòa.  Em ôm vào cổ anh và khóc một cách ngon lành.
- Anh chưa vào trong sao?
- Anh sắp vào rồi nhưng anh chờ em. Anh biết em sẽ đến.
- Em xin lỗi... Em...
- Em không cần giải thích. Em đến là được rồi. Hôm qua, anh đã mua 2 sợi dây chuyền. Em một sợi, anh một sợi. Bất cứ như thế nào em cũng không được làm mất nó. Anh không có bên cạnh, nó sẽ bảo vệ cho em. Khi nào nhớ anh thì... Anh gọi nó là sợi dây chuyền định mệnh đó. Em nhớ giữ gìn sức khỏe. Anh phải bước vào trong rồi, nhớ chờ anh về đó, anh sẽ trở về mà nhanh thôi.
Anh đi rồi, nhà em cũng gặp chuyện. Công việc kinh doanh của ba bế tắc, cô ấy ra đi và đem theo một số tiền rất lớn mà ba dành dụm bấy lâu. Ba bắt đầu suy sụp tinh thần, sức khỏe. Để có tiền trả cho các chủ nợ, ba phải bán đi căn nhà do chính mẹ thiết kế. Em tự nhủ sau này sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền để mua lại căn nhà này.
Ngày em và ba dọn đi đến một vùng ngoại ô, mẹ anh ra tiễn, bác bật khóc. Vậy là em đành gác ước mơ trở thành một nhà thiết kế thời trang để thi lại vào trường sư phạm, mong sao tiết kiệm chi phí để lo cho ba. Từ ngày dọn đi, em không còn nhận được những bức thư của anh, càng không thể nghe điện thoại. Với em lúc đó, có đủ cơm ăn một ngày 3 bữa đã may mắn lắm rồi, điện thoại là một thứ gì đó rất xa xỉ.
Em tốt nghiệp, trở thành giáo viên dạy Anh văn cấp 3 gần nhà. Niềm vui của em là những buổi lên lớp, nhìn học sinh nô đùa dưới cái nắng chang chang và lại nhớ đến kỷ niệm với anh. Lúc ấy, em lại đem bức ảnh chụp chung của em và anh ra ngắm, sờ lên chiếc dây chuyền mà chưa một ngày em rời xa. Mỗi tháng, em vẫn gửi cho mẹ anh một lá thư, kể cho bác nghe về cuộc sống nơi này nhưng em lại không ghi địa chỉ người gửi.
Có một lần, em gửi quà sinh nhật cho anh, bưu điện yêu cầu em phải ghi địa chỉ người gửi. Vậy là bác đã tìm ra nhà em để đến thăm 2 cha con. Bác kể cho em nghe cuộc sống anh bên đó. Khi tiễn bác về, bác không quên đưa cho em những lá thư anh gửi suốt 4 năm qua. Em ôm chặt tất cả như ôm hết kỷ niệm ngọt ngào vào sâu trái tim. Trong những bức thư đó, anh không quên viết một câu dưới cùng:  "Australia, ngày buồn nhớ ai vô cùng". Bác còn tặng cho em chiếc điện thoại để tiện hỏi thăm sức khỏe của ba.
Để kỷ niệm thành lập trường, em phải lên Sài Gòn mua vài thứ cho biểu diễn văn nghệ. Em ghé sang thăm bác, bác bảo: "2 ngày nữa thằng Hiếu về, con đón nó nha. Nếu con không đi, bác cũng không đón nó đâu, để nó tự về". Em không nói được gì. 2 ngày nữa anh về, làm sao em có thể gặp anh với bộ dạng như thế này? Đêm đó, em lục tung cả tủ đồ để tìm một bộ đẹp nhất. Có lẽ thấy đèn còn sáng nên ba gõ cửa:
- Con sao chưa ngủ, khuya quá rồi con gái?
- Ba ơi, mai là anh ấy về. Mai là anh Hiếu về đó ba.
- Ba biết rồi. Con đã nói với ba câu này cả ngày hôm nay không biết bao nhiêu lần. Tội nghiệp con gái của ba. Ba có lỗi với con.
- Ba nhìn giúp con bộ này đẹp không? Con mặc bộ này, bộ này hay bộ này? Con không chọn được.
- Con gái bình tĩnh nghe ba nói. Con cứ mặc đơn giản thôi bởi lẽ nếu con hóa trang nhiều quá, người ta sẽ không nhận ra con đâu. Nếu họ yêu con, dù con có hóa thành con vịt xấu xí thì trong mắt người đó, con luôn đẹp nhất. Điều cần nhất bây giờ là con nên ngủ sớm, giữ sức khỏe thật tốt.
Nói xong, ba tắt đèn và chúc em ngủ ngon. Câu nói của ba làm cho em bớt hồi hộp. Sáng hôm đó, em ra sân bay từ rất sớm. Em cứ đi vào nhà vệ sinh xem đầu tóc mình ngay ngắn chưa, thỉnh thoảng lại quét nhẹ son môi. Cuối cùng thì chuyến bay của anh cũng đã hạ cánh. Em không khó khăn để có một chỗ đứng dễ nhìn thấy anh. Thấp thoáng thấy dáng anh, em rất muốn chạy lại nhưng chân như có ai đó điểm huyệt tê cứng. Em cố nhấc chân lên mà không sao nhấc nổi.
Rồi anh cũng thấy em. Anh gỡ cặp kính mát, nhìn chăm chăm vào em, anh cười hạnh phúc, còn em nước mắt đầm đìa. Hai đứa cứ đứng nhìn nhau từ xa như vậy để xem 4 năm trôi qua, em và anh có thay đổi nhiều không. Anh làm dấu hiệu tay hỏi: "Anh đi đến chỗ em hay em đến chỗ anh?". Cuối cùng, chân của em cũng nhấc lên được, anh thì bỏ cả va li, chạy đến ôm em thật chặt và nhấc bổng em lên. Mẹ anh cũng đến sân bay nhưng mãi lúc này bác mới xuất hiện. Anh chạy đến ôm bác và nói: "Mẹ ơi, con đã về đến Việt Nam rồi, nó làm con nhớ phát điên rồi".
Ba người lên xe, bác làm tài xế cho anh và em nhưng lạ một điều, bác không lái xe về nhà mà chạy thẳng đến trường để em kịp dự buổi văn nghệ tối. Có lẽ ba đã nói với bác tất cả. Điều em bất ngờ nhất là khi anh bước đến cổng trường, thầy hiệu trưởng bắt tay với anh, thì ra thầy từng là cựu sinh viên của ngôi trường mà anh đã học. Lúc này, em mới biết rằng anh luôn âm thầm theo dõi bước chân em. Chính anh đã giới thiệu em cho thầy.
Không khí trường hôm đó vô cùng nhộn nhịp. Đến phần giao lưu khán giả, anh đã mượn một cây đàn guitar và lên sân khấu hát lại bài hát chia tay 4 năm trước. Khi lời bài hát cất lên, tất cả mọi người điều hát theo anh. Em đứng ở dưới như ngây người đi. Mãi đến lúc ánh sáng đèn sân khấu rọi vào mắt, em mới giật mình bước ra khỏi thế giới cổ tích, lên sân khấu cùng anh. Em và anh song ca bài hát It is you.

Kết thúc buổi văn nghệ hôm đó, anh bị học sinh vây kín. Khó khăn lắm, em, anh và học sinh lớp 12A4 em chủ nhiệm mới có thể thoát khỏi đám đông. Về đến nhà, không khí bất ngờ làm cho em như vỡ òa. Căn nhà bé nhỏ được trang trí rất đẹp. Suốt cả đường đi trải đầy hoa hồng, 2 bên trang trí với bóng bay. Hai học trò của em mở cửa cho em và anh, những đứa còn lại thì thổi bong bóng xà phòng, lãng mạn hơn cả phim Hàn Quốc. Em quên mất hôm đó là sinh nhật của mình.
- Cả nhà mình khai tiệc đi, chắc ai cũng đói cả rồi.
- Khoan đã, em còn chưa nói gì mà.
- À quên há, cám ơn ba và bác. Cám ơn anh và các em đã dành tặng cho cô ngày sinh nhật đặc biệt này...
- Bây giờ đến anh. Anh cũng có chuyện quan trọng rất muốn nói. Có mặt mẹ và bác ở đây, con xin bác cho phép con được che chở cho Giang suốt cả cuộc đời này. Con hy vọng sự chấp nhận của tất cả mọi người. Còn em, em có đồng ý cho anh được bên cạnh em suốt đời không?
- Em...
- Em có thể không đồng ý (cười), anh hiểu mà. Có lẽ bất ngờ quá nên em chưa chấp nhận anh hoặc tình yêu của anh cũng chưa đủ lớn để em có thể chấp nhận. Không sao, anh có thể chờ (lại cười). Hãy xem như anh chưa nói gì. Mọi người khai tiệc nha.
- À chưa, em cũng chưa nói gì mà. Cám ơn anh trong suốt thời gian qua đã luôn quan tâm em, che chở cho em. Có lẽ người phải suy nghĩ là anh, phải chờ đợi là em. Sao anh lại cầu hôn em khi em không đẹp cũng không phải là con của một nhà giàu có?
- Bởi tất cả những thứ đó anh đã có hết. Anh chỉ thiếu em thôi hay đơn giản hơn câu trả lời của anh là bởi vì anh yêu em.
- Anh à, em là người con gái hạnh phúc nhất... Em... ngàn lần xin chấp nhận lời câu hôn của anh - Em trả lời anh trong lời reo hò, thúc giục của đám học sinh.
Em thổi tắt nến cùng một điều ước bí mật. Cuối cùng, khi cả đám học trò ăn xong, chúng nó mỗi đứa tự đem chăn gối ra ngủ. Chúng ngủ dài ra cả sân nhà em. Còn em và anh thì thức trắng đêm dạo một vòng giăng hết màn cho chúng. Đứa thì ngủ co ro vì lạnh, đứa mập thì ngáy như ve kêu, đứa thì ngủ mơ làm cho em giật cả mình. Lúc đó, anh nói với em sau này chúng ta sẽ có một đàn con như thế. 
Chợt ba lại gần, cầm tay em trao cho anh và nói: "Ba chỉ có một đứa con gái này, ba gửi nó cho con, hạnh phúc nhé 2 con của ba". Cùng lúc đó, mẹ cũng lại gần và nói: "Mẹ không có gì cho hai con nhưng mẹ tặng chìa khóa này cho hai con. Đó là chìa khóa nhà mà con và ba đã bán đi. Từ nay, chúng ta sẽ trở thành người một nhà, không xa cách nữa. Có thể gọi bác bằng một tiếng mẹ cho ấm lòng coi nào con gái của mẹ". Em cầm chìa khóa trong tay, gọi một tiếng "mẹ" sao mà nó thiêng liêng quá. Em và anh lại gần bàn thờ của mẹ em, thắp một nén hương và căn nhà chưa bao giờ ấm áp như vậy. Chắc có lẽ nơi chín suối, mẹ cũng yên lòng vì mọi sóng gió qua hết, em đã tìm được anh, tìm được hạnh phúc của đời em.
Cứ như thế, đều đặn mỗi năm có một buổi họp lớp của 12A4. Có một lần, em hỏi tụi học trò, ngày đó có biết anh yêu em như thế nào đâu mà cứ giục em đồng ý. Tụi nó trả lời ngon lành: "Chúng em cũng không tốt lành gì đâu cô ơi. Vì thầy nói mà cô không đồng ý, tụi em không được khai tiệc, lúc đó tụi em đứa nào cũng đói queo râu, nên mới... (cười lớn) ".
Lời câu hôn của tôi là như vậy đó. Tôi nghĩ khi chúng ta đến với nhau, không nhất thiết phải có lời câu hôn hay không, quan trọng là chúng ta yêu. Những gì xuất phát từ trái tim sẽ đến được trái tim mà phải không các bạn? Hãy quý trọng hạnh phúc của chúng ta từng giây, từng phút. Bởi lẽ dù cho bạn là một tỷ phú, bạn cũng chẳng thể dùng tiền mua được hạnh phúc.

Thứ Năm, 30 tháng 3, 2017

Ba Lô Của Út

Ba Lô Của Út



Nó mai mắn hơn những đứa trẻ khác sinh ra trong một gia đình tuy không giàu có nhưng tràn ngập sự yêu thương của tất cả mọi người trong gia đình bởi nó là đứa cháu thứ hai trong gia đình, đứa cháu đầu tiên sống xa nhà nội quá, nên bao nhiêu tình thương đều dành hết cho nó, nhưng người hạnh phúc hơn bao giờ hết là ba nó bởi 28 tuổi đầu ba nó mới hiểu cái cảm giác hạnh phúc như thế nào khi làm cha,trong khi cái tuổi đó trong làng có biết bao nhiêu là con mà nói ba nó xem như thuộc diện ế . Cái ngày mà mẹ nó đau bụng vì nó muốn chui ra ngoài muốn gặp mọi người, nó ghét cái bụng mẹ nó, cái bụng mà nó nằm 9 tháng 10 ngày ở trong đó, cái cảm giác làm cô làm chú cứ lân lân trong mấy đứa em của ba nó . Mẹ nó chẵng lo gì nhiều khi mọi việc tắm rữa cho nó ba nó đều làm hết, ngay cả xỏ lỗ tai cũng chính tay ba nó làm một cách tỉ mỉ, sợ nó sau này lớn lên sẽ xấu gái nên ba nó canh lúc nó ngủ cắt lông mi của nó mong sau này lông mi của nó sẽ ra dài hơn và nó sẽ có cặp mắt long lanh, nhìn nó không tệ lắm được cái có mà lún đồng tiền chắc là nhờ mẹ nó chịu khó ăn mấy kg lựu trong 9 tháng ròng rã, ba nó chắc lưỡi như tiếc nuối chắc có một điều gì đó làm ba nó không hài lòng về nhan sắc của nó thì ra là làn da nâu của nó.



Cái tên bây giờ mọi người gọi nó cũng chẵng dễ dàng gì như bao đứa trẻ khác mà có được vì đơn giản ai cũng dành đặt tên cho nó, có cô tận xa xôi cũng dành đặt tên, thế là một cuộc rút thăm tên dành cho nó. Sau một lúc xào xáo những lá thăm nhỏ cái tên Nguyễn Hoàng Bảo Quyên cũng được dành cho nó, vậy là chú 4 là người duy nhất chiến thắng, thế là những gương mặt còn lại có chút buồn nhưng mọi người chuyền nó từ tay người này qua người khác và gọi nó “ Bảo Quyên, Bảo Quyên” căn nhà lại rộn rang tiếng cười nó ngơ ngát và khóc é lên như không hiểu một điều gì cả.
Cứ tưởng chừng như nó mãi là một đứa trẻ sung sướng như vậy, nhưng cuộc đời nào tròn như quả bóng, sau khi tổ chức sinh nhật lần thứ nhất cho nó xong, ba tháng sau cha nó mất vì bị sốt cao, ngày xe cấp cứu đưa xác ba nó về nhà, nó cảm thấy sợ khi nhìn thấy ai cũng khóc, đó là một buổi chiều chưa bao giờ ảm đạm như thế, như một thói quen nó lay ba nó dậy chở nó đi chơi bởi bảy ngày rồi nó có thấy ba nó đâu bởi 7 ngày đó cũng là những ngày ba nó nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt không phải ai cũng được vào thăm ba nó, nó chỉ biết cứ cái cảm giác chiều chiều như thế là ba nó chở nó trên chiếc xe 67 chạy một vòng quanh chợ và ghé nhà bà nội nựng nó vài cái, nó bắt đầu khóc khi ba nó bất động không ngó ngàng gì đến nó nó khóc tré lên, mẹ nó ra sức dỗ dành, chưa dừng ở đó nó đem mấy cái thứ đồ chơi mà ba nó vẫn thường hay chơi với nó, chắc ý của nó muốn dụ dỗ ba nó dậy chơi với nó, nó làm hết sức mọi thứ với nó như tuyệt vọng, nó mọi người đem ba nó để vào một cái thùng to to nó khóc vì sợ không gặp ba nó nữa, thế là suốt cả đêm nó khóc đến lúc ngủ nó còn hức hức, mãi lấy cái áo ba nó hay kêu nó lấy cho ba no mặc đắp lên người nó, nó giật mình thấy cái áo tự mĩm cười và chìm sâu ngon lành trong giấc ngủ.


Kễ từ ngày ba nó mất nó ở nhà với cô Út, bà nội và mẹ nó, nó theo cô Út nó suốt chắc vì cô Út nó hay bày trò chơi cho nó chơi, ban đêm cũng ngủ chung với cô Út không có Út nó là nó khóc. Vẫn còn nhớ như in mỗi lần tết mẹ nó về quê thăm ngoại không có Út là nó không chịu về nó khóc chừng nào Út nó chịu về với nó mới thôi, có lần Út nó không về quê vớ nó, mẹ nó buộc phải “ bắt cóc bỏ dĩa” lên xe gắn máy của một người bà con hai mẹ con quá gian về ngoại an tết thế là từ trên xe no khóc và ngã nghiêng về phía Út nó đang đứng nhất định không chịu về với mẹ nó, thấy cảnh đó bà nội nó đau lòng quá, bắt Út nó phải về ngoại chung với nó, thế là Út nó phải ẵm nó bắt đầu chuyến xe khách về thăm quê ngoại của nó.


Mẹ nó sống chung với bà nội được ba năm thì có gia đình mới, thế là bà nội nó muốn nó lên Thành phố sống với Út nó, mẹ nó cũng đau lòng lắm vì phải xa nó lúc đầu mẹ nó không đồng ý, nhưng chắc mẹ nó cũng phải suy nghĩ rất nhiều cuối cùng cũng chấp nhận cho nó lên thành phố sống chung với cô 5, chú 4 và Út của nó. Lúc đầu nó khóc nhiều lắm , Út nó vẫn còn nhớ cứ mỗi lần đưa nó đi học mẫu giáo là nó đểu dặn Út nó một câu “ Chiều nay Út nhớ đón con sớm nha”. Dần dần rối nó cũng quen thế là nó cũng sống mãnh đất Sài Thành này được 5 năm cuối cùng Út nó cũng đi lấy chồng, lúc đầu nó nói với 5 nó “ Út đi lấy chồng tổ chức đám cưới xong rồi tối Út sẽ về ngủ với con” nó đã quen cái cảm giác tối nào cũng ôm Út nó, chắc nó xem Út nó như người mẹ thứ hai vậy, nó không quen ôm người khác dù 5 nó luôn ao ước có một cái ôm như vậy. Thế là Út nó không còn ngủ chung với nó nữa, cứ nhớ có một bữa 5 nó chở nó qua nhà chổng Út nó chơi, nó không chịu về nó khóc vì nó nhớ Út nó “Út về ngủ với con một đêm đi mà”, Út nó chần chừ và khuyên nó về với 5, nó ôm Út nó không chịu về, kêu nó ở lại ngủ chung với Út nó, nó không chịu vì nó nói đó không phải là nhà của nó, căn nhà của nó là phòng trọ chưa đến 12m2 nó tự đặt tên là căn nhà ổ chuột, thế là Út nó đành xin phép mọi người về ngủ với nó một đêm, thế là nó cười tủm tỉm.


Nó lớn dần dường như nó cũng hiểu nhiều hơn nó biết Út nó đi lấy chồng là không thể nào thường xuyên về ngủ chung với nó, Út nó cũng cảm thấy nhớ nó lắm nên cứ lâu lâu cuối tuần là Út nó chở qua chơi với Út, khi qua chơi nó cũng biết thân phận nó lắm nó è dè bước sau lung Út nó, dần dần những ngày nó qua đó chơi là những tuần thưa dần và lâu lâu lắm Út nó mới cho nó qua chơi một lần, nó cảm thấy buồn và nhớ Út nó lắm, một buổi chiều thứ sáu


- Mai thứ 7 Út chở con qua chơi với Út nhé
- Uhm…mai Út chở con qua chơi
- Út nghéo tay đi con mới tin
- Rồi Út hứa
Thế là qua hôm sau Út nó nói với nó
- Út có công chuyện, Út đi tý quay lại đón con nhé
- Không Út về luôn không chở con qua chơi với Út
Thế là chú 4 nó giải vây cho Út kêu nó lên tắm rửa ăn com rồi Út nó sẽ quay lại đón nó, nó không chịu Út nó khóc và chạy bỏ nó lại luôn, cũng mai nó còn giữ được cái ba lô để làm tin Út nó quay lại đón nó, nhưng nó đâu có biết Út nó đã lấy hết tiền và điện thoại ra hết rồi, nó tắm và ăn cơm xong lòng đầy phấn khởi nó ôm cái ba lô của Út nó, nó nhìn chầm chầm cái điện thoại của ba 4 nó (tức chú 4 cách gọi thân mật của nó dành cho chú 4) nó chỉ chờ một tiếng chuông điện thoại reo lên của Út nó là nó chạy một phát thật nhanh từ lầu ba xuống tầng trệt để đi với Út, dường như chờ hoài không thấy nó chủ động gọi vào số máy của Út nó, cuộc điện thoại đầu tiên không ai nhấc máy, cuộc gọi 2 cũng vậy, mai quá cuộc gọi thứ ba Út nó bắt máy


- Út đi công chuyện về chưa sao không đón con
- Ừ Bảo Quyên ngoan, hôm nay Út về trễ lắm con ngủ đi mai Út đón con nhé
- ( Nó khóc) Út hứa đón con mà, ba lô của Út còn ở đây Út không ghé lấy sao
- (Út nó cũng khóc) Ừ con ngoan mai Út cũng đi làm nữa đem ba lô vào công ty cho Út nha
- Không Út chở con qua chơi hà
Không cầm được nước mắt Út nó tắt máy, thế là nó cứ gọi liên tục, thấy Út nó không bắt máy nó chuyễn sang nhắn tin, cũng chẵng biết khi nào nó biết nhắn tin, cũng không biết ai dạy cho nó, đọc hai tin nhắn của nó Út nó ôm cái điện thoại khóc hết cả nước mắt


- Út nghe điện thoại đi mà Út
- Út gọi lại cho ba 4 nhé
Thế là nó bắt đền ba 4 nó phải chở nó đi công viên cùng với cô 5 của nó, khi về nó ôm chầm lấy ba lô của Út nó và nó bất ngờ lắm vì Út nó đứng trước cửa đang chờ nó, nó cười tủm tỉm lên xe qua nhà Út nó chơi và đó là giấc mơ tuyệt đẹp mà nó đang mơ, và giấc mơ đó biến thành sự thật vào sáng hôm sau bởi Út nó không muốn thất hứa với nó và Út nó phải lấy cái ba lô đi làm mà nó giữ hộ Út nó một ngày liền còn gì.

Thứ Hai, 6 tháng 3, 2017

HÂN HÂN HẠNH PHÚC

HÂN HÂN HẠNH PHÚC
TG: Xuân Đào
Được tin anh chuẩn bị qua đò Lòng em cũng chẵng tò mò Áo anh rách cuối cùng có người lo Gạo thơm tho mời anh ba bữa
Giữa trưa hè sợ chi trời nóng nực Chẵng còn trông ngóng bóng hình mưa Chuyện ngày xưa đi xa dĩ vãng Tháng ngày sau anh là người hạnh phúc
Vạn lời chúc đôi thanh mai trúc mả Trai tài gái sắc kết nghĩa châu trần Phút bần thần em chợt nhận ra Niềm vui nào có những xa hoa
Người sống kẻ hóa tro bụi cũng cần khuây khỏa Loay hoay tìm chi mùa xuân thông thả Tận mặt người chẳng phải đã có rung động? Thung lũng nào đã chứa trọn trái tim ai
Trái tim anh có còn sợ chi ngày lập đông ? Ấm áp không anh khi gấu bông bên cạnh? Đêm trăng tình yêu có người cùng anh vẽ Sẽ chẵng còn hát chi khúc nhạc vu vơ
Đời vẫn đẹp và thơ mộng đúng không anh Tiếng cười rộn rã hòa tiếng pháo vu quy Ngàn năm quý hóa hai tiếng thông gia Chúc mừng đôi trẻ sống đến bền chặt tóc tơ

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

SONG YEU THUONG



Chúng ta quen nhau một thời gian khá dài, không biết hơn 10 năm có đủ để em hiểu anh hay ngược lại để anh hiểu về em bao nhiêu, nếu em có phép thuật em sẽ quay ngược chiều kim đồng hồ để quay lại của 10 năm về trước thì chúng ta sẽ như thế nào nhỉ, không biết có 1 cái nick lạ nào muốn làm quen với nick “chat” thanh_xuan719 hay không? Khoảng cách từ Nghệ An đến Sài Gòn cứ tưởng chừng xa lắm nhưng với chúng ta đó không phải là khoảng cách lớn nhất trong tình yêu, vậy khoảng cách đó là gì? Có lẽ trong mắt mọi người anh là một người nóng tính, có chút ngang bướng và thậm chí là một người không ra gì, anh lúc nào cũng nói cười vui vẽ không bao giờ muốn em buồn, anh càng bối rối hơn khi thấy em khóc , em biết đằng sau con người không ra gì đó là cả một con người sống nội tâm, anh ít chia sẽ với mọi người về suy nghĩ cũng như tâm trạng vui buồn của anh, ngay cả khi em là người anh yêu thương anh cũng rất ít khi chia sẻ có đi chăng thì cũng nhiều hơn họ một tý, đôi lúc em rất buồn vì em chẵng hiểu anh được bao nhiêu. Không cần giấu anh bất cứ điều gì những lúc em buồn, hay những lúc tâm trạng không được tốt chỉ cần nhìn vào mắt em anh như một người có thể hiểu hết dù lúc đó em có cười cứ tỏ vẻ ra là em vẩn ổn không sao cả, đứng trước anh em không thể nào giấu nổi cảm xúc của mình thế là em òa khóc ngon lành như một đứa trẻ, đặc biệt là những lúc xa anh, nhửng lúc nắm tay anh lần cuối để em bước lên ga về lại Sài Gòn, hay những cái ôm thật chặt để em bước lên chuyến bay cuối cùng trở về nơi em đã bắt đầu đi gặp anh.

Trãi qua bao nhiêu sóng gió, anh cũng đã từng bỏ em trên con đường, những lúc đó em rất buồn anh, em muốn buông tay anh, thế nhưng anh đã kịp quay lại như biết lỗi của mình anh càng nắm tay anh chặt hơn bao giờ hết, anh có biết những lúc đó em giận anh, em ghét anh làm em khóc, em muốn đánh muốn đẩy anh ra nhưng đứng trước anh em cảm thấy mình càng yếu đuối không thể làm được gì, bàn tay anh, con người anh quá ấm áp em thực sự không thể nào đẩy anh ra khỏi trái tim em. Có một sự cố xảy ra với anh, thế là chúng ta đành xa nhau một thời gian, cuối cùng em vẫn chờ đợi anh, vẫn quan tâm anh, con đường để gặp anh xa thật khó khăn thật nhưng cuối cùng em cũng có thể gặp anh và anh cũng đã trở về sau hơn hai năm xa cách ấy. Cái sóng gió lớn nhất bây giờ có lẽ đến từ phía gia đình em, bởi mọi người không muốn em lấy chồng xa, bởi em là một luật sư tương lai phải lấy một người có học vấn tương đương, hay bởi anh và gia đình em phải chọn lựa một trong hai, em cảm thấy bắt đầu có chút căng thẳng, có chút áp lực bởi em không nghĩ một ngày mình phải đứng giữa hai sự lựa chọn chữ hiếu chữ tình như thế này, hơn ai hết anh luôn hiểu những áp lực mà em phải chịu lúc này, em bắt đầu muốn buông tay anh thực sự, em muốn đến một nơi không ai tìm thấy, em lại muốn thu hẹp mình vào góc nhỏ rất riêng của trái đất bé nhỏ này. Sóng gió này thử thách này thực sự quá lớn, không biết em còn đủ mạnh mẽ, đủ tự tin để cùng anh vượt qua thử thách này, hay em đành phải buông tay để một mình bước lên con tàu ấy, tất cả câu hỏi em không thể nào trả lời được, em hi vọng  sau cơn mưa trời lại sáng như anh đã từng nói phải không anh?

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

GỬI ANH NGÀY TRỞ VỀ

Cũng đã lâu rồi chúng ta chưa có gặp lại, em và anh điều mong chờ ngày anh quay trở về, nếu tính ngày hôm nay thì còn đúng 13 ngày nữa là anh sẽ trở về sau hơn hai năm chúng ta xa cách, em có chút hồi hộp muốn gặp anh vì không biết khoảng thời gian vừa qua anh sống ra sao, muốn lắng nghe anh kể về cuộc sống nơi ấy và nghe những lời giải thích do chính anh nói cho em khi anh ra đi chỉ để lại vài dòng tin nhắn" anh phải đi xa một thời gian,em nhất định chờ anh về nhé"  đó chính là tâm trạng của cách đây vài tháng.
              Thế nhưng sao bây giờ chỉ còn mấy ngày nữa là chúng ta có thể gặp nhau, có thể nói chuyện điện thoại lâu hơn, có thể làm bất cứ điều gì khi em và anh chưa làm được trong khoảng thời gian qua, thế nhưng bây giờ  em lại không muốn gặp anh, em muốn tắt điện thoại để anh không liên lạc được với em ngày anh trở về, em cũng không còn muốn nghe anh giải thích về những chuyện vừa qua, em muốn yên tỉnh một mình, em muốn mỗi đêm khuya khi em đứng ngoài hành lan nhìn về tòa nhà cao nhất của Sài Gòn, bởi đó là nơi chúng ta đã từng đi qua và có biết bao nhiêu kỹ niệm, vậy là em tự biết mình mãi mãi không thể chạy trốn được anh, cũng không thể mãi lẫn tránh anh, có phải trong tim em hình bóng ấy, ánh mắt ấy, tình yêu ấy em không thể nào quên, ngoài những lúc làm việc và học tập tập trung chỉ cần em có một chút  thời gian là em cũng đều nghĩ về anh.
                                        
                Anh biết không Sài Gòn bây giờ không còn cái nắng chói chang, thay vào đó là những cơn mưa tầm tã, mỗi lần nhìn mưa rơi nổi buồn càng buồn hơn, những lúc như vậy em đã ra biển, anh biết không khi đứng trước biển em đứng bên bờ bên đây cố gắng nhìn qua bờ bên kia để xem có thể nhìn thấy anh không, có lẽ ánh mắt của em quá nhỏ bé nên không thể thấy tận bên bờ đại dương bên kia để tìm anh và có lẽ vì gió biển mạnh quá đã làm mắt em cay chăng?, nhưng chính lúc ấy em thấy tâm trạng mình dễ chịu vô cùng vì nổi buồn của em đã bị gió biển cuốn bay đi, còn nước mắt của em đã hòa với nước biển, em sẽ không bao giờ tìm được nó, ước gì em có thể quên được anh như những điều ấy khi em đứng trước biển.

              Chúng ta quen nhau cũng gần 10 năm, em cũng không ngờ thời gian sao trôi nhanh đến như vậy, anh biết không sao sự cố ấy em vẫn tôn trọng anh,  trong em anh vẫn vậy không bao giờ thay đổi nhưng ngay chính lúc này đây em lại không đủ tự tin để nắm tay anh đi hết con đường còn lại em muốn buông tay anh, anh đã dạy cho em rất nhiều việc, nhưng bây giờ anh nói đi em phải làm gì bây giờ?" chúng ta phải dừng lại hay bước tiếp con đường còn lại, em muốn tựa vào vai anh cùng ngồi trước biển, muốn được anh gối tay cho nằm và đừng gọi em dậy nhé. Có phải "chúng ta sẽ đến với nhau như một lời hẹn ước từ lâu" sẽ chỉ có trong những giấc mơ mà em đã từng mơ.